Bẫy Thucydides - Vì sao một cường quốc lại sợ hãi một cường quốc mới nổi?

Trong chuyến thăm Trung Quốc của Mỹ, bẫy Thucydides đã được nhắc đến trong bài phát biểu của Chủ tịch Tập Cận Bình khi chào đón Tổng thống Donald Trump.
Thanh Trúc
Bẫy Thucydides, tranh minh họa bởi Henry Wong.

Bẫy Thucydides, tranh minh họa bởi Henry Wong.

Trong cuộc gặp thượng đỉnh thu hút sự chú ý của toàn cầu, một thuật ngữ địa chính trị đã được nhắc đến: Bẫy Thucydides. Cùng giải mã khái niệm này và lý do tại sao nó lại trở thành tâm điểm trong quan hệ Mỹ – Trung.

1. Bẫy Thucydides (Thucydides Trap) là gì?

Bẫy Thucydides là một thuật ngữ địa chính trị mô tả nguy cơ bùng nổ xung đột hoặc chiến tranh khi một cường quốc mới nổi đe dọa vị trí thống trị của một cường quốc hiện hữu trong khu vực hoặc trên thế giới.

Khái niệm này thường được sử dụng trong lĩnh vực quan hệ quốc tế và ngoại giao. Thuật ngữ này bùng nổ về độ phổ biến từ năm 2015 và hiện nay chủ yếu được dùng làm lăng kính để phân tích sự cạnh tranh chiến lược và rủi ro đối đầu quân sự giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.

2. Nguồn gốc của "Bẫy Thucydides"

Thuật ngữ này được đặt ra vào khoảng năm 2011 bởi nhà khoa học chính trị người Mỹ Graham T. Allison (Đại học Harvard) và được phân tích chi tiết trong cuốn sách Destined for War (Định Mệnh Chiến Tranh) của ông vào năm 2017.

Tuy nhiên, nguồn cảm hứng cốt lõi lại đến từ một nhân vật lịch sử cách đây hơn 2.000 năm: sử gia kiêm tướng lĩnh người Athen cổ đại, Thucydides. Trong cuốn Lịch sử Chiến tranh Peloponnesus, Thucydides đã quan sát cuộc chiến giữa hai thành bang Hy Lạp và rút ra kết luận nổi tiếng: chính sự trỗi dậy nhanh chóng của Athen và nỗi sợ hãi mà điều đó gieo rắc cho Sparta đã khiến chiến tranh trở thành điều không thể tránh khỏi.

Để chứng minh cho "chiếc bẫy" này, giáo sư Allison và nhóm nghiên cứu tại Đại học Harvard đã chỉ ra rằng: trong suốt 500 năm qua, có 16 trường hợp lịch sử ghi nhận một cường quốc đang lên cạnh tranh với một cường quốc thống trị, và có tới 12 trường hợp đã thực sự kết thúc bằng chiến tranh đẫm máu.

3. Thông điệp của Chủ tịch Tập Cận Bình gửi đến Tổng thống Trump thông qua “bẫy Thucydides”

Vào tháng 5 năm 2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã có chuyến thăm Trung Quốc (lần đầu tiên sau 9 năm) để hội đàm cùng Chủ tịch Tập Cận Bình tại Bắc Kinh. Cuộc gặp gỡ cấp cao diễn ra giữa bối cảnh quan hệ hai nước đang căng thẳng trên nhiều mặt trận như thương mại, công nghệ, Đài Loan và tranh giành ảnh hưởng địa chính trị.

Trong bài phát biểu mở đầu của mình, Chủ tịch Tập Cận Bình đã trực tiếp nhắc đến Bẫy Thucydides khi đặt vấn đề: "Liệu Trung Quốc và Mỹ có thể vượt qua cái gọi là Bẫy Thucydides và tạo ra một sự bình thường hóa mới trong quan hệ giữa các cường quốc hay không".

Thông qua việc "điểm mặt gọi tên" chiếc bẫy lịch sử này, ông Tập Cận Bình có lẽ muốn truyền tải một thông điệp rõ ràng tới ông Trump và Washington rằng Mỹ không nên lo sợ trước sự vươn lên về kinh tế và quân sự của Trung Quốc hay coi đó là một mối đe dọa.

Ông nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chung sống hòa bình, nhắc nhở rằng hai bên chia sẻ lợi ích chung lớn hơn những khác biệt. Đồng thời, ông cũng nhấn mạnh hệ quả khốc liệt nếu rơi vào bẫy, bởi theo lời ông, "khi hai bên hợp tác, cả hai cùng có lợi; khi đấu đá, cả hai cùng chịu thiệt hại".

4. Các phiên bản và khái niệm gần với Bẫy Thucydides

Trong ngành quan hệ quốc tế, ngoài Bẫy Thucydides, có nhiều lăng kính khác để mô tả cách các siêu cường đối xử với nhau.

Power Transition Theory (Lý thuyết chuyển giao quyền lực): Chiến tranh dễ xảy ra nhất khi cường quốc đang lên tiến gần tới mức ngang bằng với cường quốc số 1. Khác với Bẫy Thucydides, lý thuyết này mang tính mô hình học thuật hơn và tập trung chủ yếu vào "thời điểm cân bằng quyền lực" thay vì yếu tố tâm lý sợ hãi.

Security Dilemma (Tình thế tiến thoái lưỡng nan an ninh): Một nước tăng cường quân sự với lý do "tự vệ", nhưng nước kia lại coi đó là mối đe dọa nên cũng chạy đua vũ trang theo. Kết quả là cả hai đều cảm thấy bất an hơn. Đây chính là cơ chế gốc rễ thường được xem là châm ngòi dẫn đến Bẫy Thucydides.

Cold War Logic (Logic Chiến tranh Lạnh): Được định hình bởi sự cạnh tranh ảnh hưởng, đối đầu ý thức hệ, chiến tranh ủy nhiệm (proxy war) và chạy đua công nghệ/quân sự. Nhiều chuyên gia xem cuộc cạnh tranh Mỹ – Trung hiện nay không chỉ là Bẫy Thucydides mà còn mang đậm logic của một cuộc Chiến tranh Lạnh kiểu mới.

Kindleberger Trap (Bẫy Kindleberger): Một khái niệm thú vị vì nó gần như đi ngược lại Bẫy Thucydides. Bẫy này xảy ra khi cường quốc cũ suy yếu nhưng cường quốc mới lại chưa sẵn sàng gánh vác vai trò lãnh đạo toàn cầu, dẫn đến việc thế giới rơi vào khoảng trống quyền lực và hỗn loạn. Thường được dùng khi bàn về trật tự thế giới hậu Mỹ và vai trò của Trung Quốc.

Balance of Power (Cân bằng quyền lực): Logic kinh điển trong chủ nghĩa hiện thực chính trị (Political Realism). Các nước có xu hướng liên minh lại với nhau để ngăn một nước trở nên quá mạnh. Ví dụ: Sự tồn tại của NATO hay các liên minh chiến lược "kiềm chế" siêu cường tại khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.

Hegemonic Stability Theory (Thuyết Ổn định Bá quyền): Lý thuyết này cho rằng thế giới sẽ ổn định nhất khi tồn tại một siêu cường duy nhất thống trị và duy trì "luật chơi" chung toàn cầu. Ngược lại, khi siêu cường đó suy yếu, hệ thống quốc tế dễ rơi vào bất ổn và xung đột gia tăng.


Xem phiên bản đầy đủ

Xem nhiều nhất

Cùng chuyên mục