Hành trình bay đáng nhớ: Những chuyến bay mang BIẾT ƠN theo cùng

Nguồn: Pexels
Vietcetera & Vietjet đã có dịp lắng nghe được viết bằng cả tấm lòng từ chính độc giả. Dưới đây là 4 câu chuyện được chọn lọc từ những chia sẻ ấy, 4 hành trình rất khác nhau, nhưng mang một điểm chung, đều có chuyến bay ở lại rất lâu…
1. Chuyến bay để "kịp" nhìn mẹ lần cuối
Chia sẻ bởi Su Su
Mình nhớ mãi hôm đó, mình đặt một tấm vé máy bay Vietjet gấp cho bố về Hà Nội. Không phải để đi chơi hay khám phá điều gì mới; mà để về nhà, về để bố kịp nhìn mặt mẹ mình lần cuối.
Tin bà mất đến quá đột ngột, bố lặng đi vài giây rồi khẽ nói: “Bố phải về gấp”. Lúc đó mình mới hiểu, có những hành trình không thể chậm một phút nào.
Tay run rẩy đặt vé, nước mắt chảy dài vì lo không còn chuyến bay kịp giờ, lại thêm nỗi lo kinh phí eo hẹp chỉ vừa đủ một tấm vé khứ hồi. Khi nhận được xác nhận thành công, mình mới thực sự thở phào. Chưa bao giờ một tấm vé máy bay lại mang sức nặng tình thân đến thế.
Chỉ tầm gần 45 phút sau, nhìn bố kéo vali ra cửa, mình thấy trong ánh mắt đấy không chỉ là nỗi buồn, mà còn là sự biết ơn, vì còn kịp trở về. Chuyến bay Vietjet hôm đó không chỉ chở một hành khách, mà chở cả ký ức, cả tuổi thơ, cả những lần bà ngồi trước hiên nhà đợi con cháu.
Bố đã kịp về để nhìn bà lần cuối, kịp thắp cho bà một nén nhang, kịp cúi đầu nói lời tạm biệt. Và mình biết, điều đó sẽ theo bố suốt phần đời còn lại. Từ sau chuyến bay ấy, mình hiểu rằng “bay” không chỉ là đi xa, mà còn để quay về. Có những chuyến bay là để ta học cách trân trọng gia đình hơn, trân trọng từng khoảnh khắc còn có thể ở bên nhau.
2. Xe thiết giáp, gà rán và đường về nhà
Chia sẻ bởi Lữ Minh Trí
Được quân đội Pakistan hộ tống bằng xe thiết giáp chỉ để... đi mua gà rán, đó chắc chắn là kỷ niệm "không tưởng" nhất đời tôi.
Năm đó tôi và vợ đi dọc Pakistan, từ Gilgit về Islamabad rồi xuống Lahore. Khi ấy tình hình bắt đầu căng thẳng, bạo động xảy ra ở nhiều nơi, internet bị cắt, ngoài đường có tiếng nổ và lệnh giới nghiêm liên tục. Vì đồ ăn khách sạn quá cay, tôi liều đi bộ ra ngoài tìm gà rán. Đi được một đoạn thì bị quân đội và cảnh sát chặn lại, hỏi hộ chiếu. Tôi run run đưa cuốn hộ chiếu Việt Nam ra.
Vài phút sau, họ đưa tôi lên xe thiết giáp kính chống đạn, có xe hộ tống đi cùng, chở tới tiệm gà rán rồi đưa về khách sạn an toàn. Trước khi xuống xe, một anh nói nửa đùa nửa thật: “Bên ngoài đang loạn mà người Việt vẫn đi mua gà rán à?”
Không lâu sau, bạo động leo thang. Chúng tôi buộc phải rời Pakistan sớm, di chuyển qua biên giới để sang Ấn Độ tìm đường bay về Việt Nam.
Tôi đã trễ chuyến bay đầu tiên, phải mua lại vé mới. Sau này mới biết tuyến tàu mình đi ở Ấn Độ là tuyến khá nguy hiểm, thường xảy ra tai nạn. Vì vậy, chuyến bay từ Ấn Độ về Việt Nam trở thành chuyến bay tôi không bao giờ quên, vì khi máy bay hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất, tôi chỉ có một cảm giác biết ơn duy nhất: Mình đã về nhà. Chuyến bay đó không chỉ chở người, mà chở cả sự nhẹ nhõm và lòng biết ơn vì được bình an.
3. Cuộc "Marathon" chưa từng có được tổ chức… tại sân bay
Được chia sẻ bởi Minh Huy Nè
Có một chuyến bay mà mỗi lần nhắc lại, tim tôi vẫn đập nhanh như đang chạy giải. Vì chủ quan thời gian, tôi đến sân bay khi chỉ còn chưa đầy 20 phút là đóng cửa khởi hành. Tưởng chừng mọi hy vọng đã "bay màu", nhưng anh nhân viên Vietjet đã nhìn tôi và nói: “Còn kịp đó anh, chạy nha!”. Và thế là… một cuộc marathon trong sân bay bắt đầu.
Anh nhân viên chỉ đường cực nhanh, còn gọi bộ đàm báo bên cổng. Tôi thì ôm balo chạy muốn rớt nhịp thở, qua kiểm tra an ninh cũng được hỗ trợ làm thủ tục gọn lẹ. Có đoạn chạy mà tôi vừa chạy vừa nghĩ: không biết mình đang đi bay hay đang thi Olympic nữa.
Đến cổng boarding, chị tiếp viên đã chờ sẵn với nụ cười hiền: “Anh là hành khách chạy marathon phải không? Tụi em chờ anh nãy giờ.” Nghe câu đó xong vừa mắc cười vừa… muốn xỉu vì hết hơi.
Lên tới ghế ngồi, thở dốc một hồi mới hoàn hồn. Nhưng trong đầu lại thấy rất vui, vì giữa một ngày tưởng chừng lỡ chuyến, lại gặp được những người hỗ trợ nhiệt tình đến vậy. Đôi khi chuyến bay đáng nhớ không phải vì bầu trời đẹp hay hành trình xa xôi, mà vì có những người đã cố gắng giúp mình kịp chuyến bay đó.
Biết ơn Vietjet Air vì không chỉ đưa tôi lên bầu trời, mà còn cho tôi một kỷ niệm “chạy muốn hụt hơi” nhưng cực kỳ đáng nhớ.
4. Lần đầu bước khỏi vùng an toàn
Chia sẻ bởi Ivan Hà
Chuyến bay một mình từ TP.HCM ra Hà Nội cùng Vietjet năm ấy chính là cột mốc đầu tiên để mình học cách "tự thân".
Thú thật, trước khi đi, mình đã ôm theo không ít lo lắng. Cảm giác lần đầu rời khỏi vùng an toàn để tự xoay xở ở một nơi xa lạ khiến mình vừa hồi hộp, vừa có chút bối rối. Thế nhưng, khoảnh khắc máy bay rời đường băng, nhìn thành phố thân thuộc nhỏ dần rồi lùi lại phía sau qua ô cửa sổ, mình bỗng nhận ra: chỉ cần chúng ta dám bước đi, cả thế giới rộng lớn này sẽ dịu dàng mở lòng đón đợi.
Lướt đi giữa những tầng mây trắng bồng bềnh, đón những tia nắng lấp lánh xuyên qua cửa kính, mình tìm thấy một khoảng lặng yên bình đến lạ kỳ. Giữa không gian bao la ấy, những lo âu ban đầu dần tan biến nhờ sự tinh tế của các anh chị tiếp viên. Từ cách các anh chị tận tình hướng dẫn chỗ ngồi đến những lời hỏi han nhẹ nhàng, sự ấm áp của phi hành đoàn khiến một hành khách "lần đầu đi xa" như mình cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết.
Chuyến đi ấy, với mình, không chỉ là một hành trình du lịch thông thường. Đó là lần đầu tiên mình cảm nhận được sự trưởng thành đang lớn dần trong lồng ngực, thấy mình tự tin hơn và biết ơn vì đã dám bắt đầu. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, mình vẫn thầm cảm ơn Vietjet đã cùng mình chinh phục "bầu trời" của chính mình lần đầu tiên ấy.
Cảm ơn các khán giả đã tích cực tham gia minigame và chia sẻ những mảnh ghép cảm xúc vô giá này cùng Vietcetera & Vietjet. Hy vọng rằng trong năm 2026, mỗi chúng ta đều sẽ có thêm nhiều "hành trình bay" tuyệt vời, dù là bay đến những vùng đất mới hay bay về phía ước mơ của chính mình.