Weapons: “Sầu riêng” của sân chơi điện ảnh kinh dị

17 đứa trẻ cùng lớp biến mất lúc 2:17 sáng là khởi nguồn của cơn ác mộng tại thị trấn Maybrook. | Nguồn: Euro News
Với thể loại kinh dị, khán giả thường vào rạp để chờ đợi những chiêu trò hù dọa quen thuộc nhằm xả bỏ áp lực. Thế nhưng, Zach Cregger từ chối đi theo lối mòn đó. Với Weapons, ông tạo ra một thực thể điện ảnh dị biệt, một “món ăn” mới lạ cho những tín đồ đã quá chán ngấy thực đơn cũ kỹ.
Phim đưa ta đến thị trấn Maybrook, nơi sự yên bình bị nuốt chửng bởi vụ mất tích bí ẩn của 17 đứa trẻ trong cùng một lớp học vào đúng 2:17 sáng. Giữa tâm bão chỉ trích và sự tuyệt vọng là Justine, cô giáo chủ nhiệm đang nỗ lực tìm kiếm học trò trong vô vọng và Alex - đứa trẻ duy nhất còn sót lại trong lớp.
Thay vì kể chuyện theo đường thẳng, đạo diễn sử dụng cấu trúc phi tuyến tính, đặt hành trình tìm kiếm sự thật dưới góc nhìn của nhiều nhân vật. Khán giả bị ném vào giữa những mảnh ghép rời rạc để tự mình đi tìm nguồn cơn thực sự của tội ác.
Vậy Weapons có điểm gì đặc biệt khiến bộ phim trở thành một trong những tác phẩm kinh dị nổi bật nhất năm 2025?
Khi nỗi sợ không có nút thoát
Hầu hết phim kinh dị hiện nay đều vận hành theo một công thức quen thuộc mà bạn không cần phải là một chuyên gia gia cũng có thể nhận ra. Phim bắt đầu, dần dần nhạc phim sẽ hoặc thì căng thẳng hoặc thì tĩnh lặng, camera zoom vào một khoảng không rồi “BÙM” - một cú jump scare xuất hiện. Dù đó là ma quỷ, sát nhân hay đơn giản chỉ là một nhân vật thiện lành - bạn đều la hét, hú hồn nhưng rồi sẽ nhẹ nhõm hơn khi màn dọa nạt này đã trôi qua.
Đó là một vòng lặp an toàn, vì ít nhất bạn biết rằng sau mỗi cơn đau tim sẽ có một điểm nghỉ để cơ thể và tâm trí nhấn nút reset. Nhưng đạo diễn Zach Cregger và ekip của Weapons thì lại không “tử tế” như vậy. Họ quyết định đặt người xem vào một cuộc chơi hoàn toàn khác.
Bộ phim gần như khai tử jump scare - tin mừng cho hội yếu tim. Thay vào đó, hành trình đi tìm 17 đứa trẻ bao trùm lên người xem một cảm giác “hình như có gì đó sai sai” kéo dài miên man. Cũng chính vì cấu trúc phim phi tuyến tính nên khán giả cũng bị tước mất cơ hội sắp xếp các manh mối xuyên suốt bộ phim để đưa ra dự đoán về kết cục. Khi xem phim, bạn chỉ đơn thuần là ngồi đó, lo sợ trong mỗi phút giây mà không biết đến lúc nào sẽ được xả hơi.
Phân đoạn tiêu biểu nhất là cảnh Justine ngủ quên trong xe sau ngày dài theo dõi nhà Alex. Thay vì dùng đèn điện ảnh, ê-kíp tận dụng ánh sáng thực để tạo độ chân thực gai người. Giữa bóng tối, một người phụ nữ khuất mặt, dáng đi vô hồn như xác sống tiến lại gần. Thay vì một cú hù giật mình hay cao trào đẫm máu như thường thấy, bà ta chỉ lặng lẽ bước vào xe và dùng kéo cắt tóc Justine. Sự im lặng đến dị thường này chính là đỉnh cao của nỗi sợ kéo dài.
Chính vì sự “lì lợm” này mà Weapons mang hơi thở của một bộ phim tâm lý nặng đô hơn là kinh dị giải trí thông thường. Nó gợi nhắc đến cái không khí ngột ngạt của Hereditary - tác phẩm kinh dị kinh điển khi cái ác không đến từ bên ngoài mà hiện diện ngay trong không gian bạn nghĩ bạn được bảo vệ.
Sự “lật kèo” về mặt thể loại
Đây là một trong những lựa chọn thú vị tách biệt vị trí của Weapons so với các phim điện ảnh kinh dị của Hollywood những năm gần đây. Nếu nửa đầu phim là một bài tập về sự kìm nén nỗi sợ với hàng tá tình tiết quái gở thì nửa sau của Weapons lại là màn xả van áp suất khiến khán giả “cười lộn ruột”.
Sau hơn một tiếng đồng hồ bị dồn nén đến mức bế tắc, khán giả hẳn sẽ mong chờ một cuộc đối đầu hoành tráng và nghiêm túc theo kiểu thiện - ác đối đầu. Phe thiện như Justine, Archer sẽ tìm được một sức mạnh thần thánh nào đó để đối kháng với Gladys. Nhưng không, Weapons chọn một lối rẽ kỳ lạ và thậm chí là khó hiểu với nhiều khán giả.
Dù chưa xem phim nhưng nếu bạn là tín đồ meme USUK, bạn sẽ từng bắt gặp một video đám trẻ nổi loạn rượt đuổi một cụ già. Chúng đập cửa, tông hàng rào, đập vỡ kính trên nền nhạc hyperpop được ghép từ album Brat của Charli XCX tạo nên tình huống dở khóc dở cười. Nhưng bạn tin được không? Chính phân đoạn “hài cốt” đó lại là kết cục của Weapons.
Nhìn cảnh mười bảy đứa trẻ rượt đuổi mụ phù thủy xuyên suốt các dãy nhà. Đó là một hình ảnh cực kỳ khó tả: nó vừa ghê rợn theo đúng chất kinh dị, nhưng lại mang một sắc thái tréo ngoe đến nực cười. Đó là tiếng cười của sự kinh ngạc trước cái điên rồ và cách đạo diễn “lì lợm” với chính nỗi sợ ông đã xây dựng.
Sự thay đổi tông sắc này thực chất là một nước đi rất thông minh để lật ngược cấu trúc quyền lực. Suốt cả phim, người lớn luôn là kẻ nắm quyền, còn trẻ em chỉ là quân cờ, “nguyên liệu” bị thao túng. Để rồi cuối cùng, chính những kẻ yếu thế nhất lại vùng lên trong một cuộc truy đuổi hỗn loạn. Cái đáng sợ không mất đi, nó chỉ đơn giản là đổi vai, biến kẻ đi săn thành con mồi.
Một cái kết hả hê đầy kinh hoàng
Trong khi những phim kinh dị gần đây như Longlegs hay The Substance thường để lại dư vị bằng sự mơ hồ hoặc nỗi đau thấu tận tâm can, thì Weapons lại chọn cách kết thúc “sòng phẳng” và trực diện hơn hẳn.
Thay vì để nhân vật chính là Justine là người tung ra cú “phản đòn”, Alex - nhân vật thầm lặng nhất phim (đúng cả nghĩa đen vì cậu bé chẳng thoại được mấy) lại là người anh hùng giải quyết mọi chuyện.
Khi Gladys bị những đứa trẻ “Thập Thất phanh thây”, đó không chỉ là một cảnh hành động, mà là điểm rơi hoàn hảo của logic đạo đức trong câu chuyện.
Gladys không đơn thuần là bị đánh bại trong vai trò là phản diện, bà ta bị tiêu diệt bởi chính thứ vũ khí mà mình đã dày công tạo ra. Những đứa trẻ vốn bị coi là nguồn năng lượng, là vật tế vô hồn, nay trở thành lực lượng đòi nợ trực tiếp. Đây chính là sự công bằng điện ảnh ở mức độ thỏa mãn nhất, khi kẻ gieo gió phải gặt bão theo cách tàn bạo nhất có thể.
Nếu quan sát phân đoạn công lý được thực thi, người xem sẽ dễ rơi vào một trạng thái cảm xúc hỗn độn. Đó có thể là cảm giác hả hê khi thấy cái ác bị trừng phạt nhưng cũng có thể là một chút kinh hoàng trước tính chất bạo lực, cực đoan.
Giữa một rừng phim kinh dị hiện đại thường thích bỏ lửng kết thúc hoặc muốn cái chết của phản diện phải mang tính duy mỹ và biểu tượng cao, Weapons đem lại một trải nghiệm sảng khoái hiếm hoi. Đó là một cái kết không cần nhiều diễn giải và ẩn dụ phức tạp. Đơn giản thôi, cái ác cuối cùng phải trả giá, một cách quyết liệt và xứng đáng nhất.
Đến với Lễ trao giải Oscar 2026, Weapons cũng nhận về một đề cử ở hạng mục Nữ phụ xuất sắc nhất cho vai diễn Gladys của nữ diễn viên gạo cội Amy Madigan. Bà cùng Teyana Taylor (One Battle After Another) và Wunmi Mosaku (Sinners) đang là những ứng viên hàng đầu cho tượng vàng này.
Đây dự đoán sẽ là hạng mục gây bất ngờ nhất tại nhà hát Dolby vào ngày 15/3 này.