36 có phải là “67” của Việt Nam?

36 là tín hiệu var, dấu hiệu dễ gây tranh cãi, một con số vô nghĩa hay có vô số ý nghĩa?
Thanh Trúc
Một con số tưởng như vô nghĩa, nhưng lại mang theo cả một hệ liên tưởng của mạng xã hội. | Nguồn: CellphoneS

Một con số tưởng như vô nghĩa, nhưng lại mang theo cả một hệ liên tưởng của mạng xã hội. | Nguồn: CellphoneS

Cứ lang thang trên mạng xã hội là tôi lại thấy nhiều người chốc chốc đùa về 36. Và gần như ngay lập tức, phản ứng đi kèm sẽ là: “có tín hiệu var”, “ngửi thấy mùi vấn đề”, hoặc đơn giản là… cười. Có những lúc, con số này xuất hiện trong những cuộc trò chuyện chẳng liên quan gì đến nó, khiến tôi từng nghĩ: 36 có lẽ cũng giống như “67”, một kiểu đùa vô nghĩa, càng không hiểu càng buồn cười.

Nhưng rõ ràng không phải vậy. Nếu “67” thú vị ở chỗ vô nghĩa có chủ đích, thì 36 lại đi theo hướng ngược lại: một con số tưởng như đơn giản nhưng lại mang theo vô số lớp nghĩa từ hành chính, văn hóa, đến cả những định kiến xã hội và cách chúng ta đùa với nhau trên mạng.

36 là gì?

Điểm khởi đầu của 36 thực ra rất cụ thể, mang tính hành chính và địa lý. Ở Việt Nam, 36 là mã biển số xe, được quy định dành riêng cho tỉnh Thanh Hóa. Đây là một con số có chức năng nhận diện, tương tự như mã số 29 dùng cho Hà Nội, 51 hoặc 59 cho TP. Hồ Chí Minh, hay 43 cho Đà Nẵng.

Trong bối cảnh văn hóa và xã hội Việt Nam, những con số hành chính như 36 trở thành một biểu tượng nhận dạng, đôi khi là chủ đề cho các câu chuyện, sự gắn kết cộng đồng hoặc thậm chí là định kiến xã hội gắn liền với người dân của tỉnh thành đó. Mã 36 vì thế, mang cả ý nghĩa kỹ thuật quản lý lẫn chiều sâu văn hóa - xã hội khi nhắc đến Thanh Hóa.

Nhưng giống như nhiều ký hiệu khác, khi bước ra khỏi văn bản hành chính và đi vào đời sống, 36 bắt đầu mang thêm ý nghĩa. “Dân 36” trở thành một cách gọi người Thanh Hóa, ban đầu có thể trung tính, nhưng theo thời gian, lại bị phủ những lớp nghĩa định kiến.

Vì sao 36 trở nên “viral”?

Để hiểu được lý do vì sao con số 36 lại trở nên phổ biến, chúng ta cần nhìn nhận lại vấn đề phân biệt vùng miền tại Việt Nam, đặc biệt là những định kiến liên quan đến người Thanh Hóa.

Một trong những “stereotype” phổ biến nhất về người Thanh Hóa là hình ảnh chịu khó, gắn với đời sống bình dân và những xuất phát điểm không dễ dàng nên rất linh hoạt. Nhưng khi đi vào không gian mạng, hình ảnh ấy dễ bị kéo lệch sang hướng tiêu cực hơn. Thế là người Thanh Hóa từ chịu khó thành khôn lỏi, từ linh hoạt thành nhiều mánh khóe, từ thực tế thành thực dụng.

Khi một vài đặc điểm bị phóng đại và lặp lại đủ nhiều, chúng bắt đầu được xem như “bản chất”. Và một khi “dân 36” bị gắn với những đặc điểm ấy, chính con số 36 cũng vô tình mang theo luôn những sắc thái đó và được sử dụng rộng rãi. Bởi thay vì nói dài dòng về một nhóm người hay một kiểu hành vi, chỉ cần thả 36 vào câu là đủ để gợi ra cả một hệ liên tưởng phía sau.

Dần dần, cứ thấy 36 là nghĩ đến “có vấn đề”, là cần xem xét lại, hay theo cách nói quen thuộc của cư dân mạng, là “tín hiệu var”.

Tuy nhiên, sự lặp lại quá mức của một ký hiệu, dù ban đầu mang ý nghĩa mạnh mẽ hay cụ thể đến đâu, thường dẫn đến một hiện tượng được gọi là “semantic bleaching” (tẩy trắng ngữ nghĩa) trong ngôn ngữ học. Đây là quá trình mà một từ, cụm từ, hay ký hiệu dần mất đi nội dung cụ thể, cốt lõi ban đầu của nó do được sử dụng với tần suất quá dày đặc và trong nhiều ngữ cảnh khác nhau.

Ký hiệu “36”, trong bối cảnh văn hóa mạng và đời sống thường ngày, không phải là một ngoại lệ trước quy luật này.

Sự xuất hiện dày đặc và có tính châm biếm, hài hước này đã kéo 36 ra khỏi phạm vi của một “lời phán xét nghiêm túc” hay một “định kiến độc hại”. Thay vào đó, nó biến thành một tín hiệu mang tính thói quen trong giao tiếp trực tuyến, một loại phản xạ gây cười tự động. Nó trở thành một phần của từ vựng nội bộ (in-group lexicon), một cách để thể hiện rằng người dùng đang “bắt trend” hoặc thuộc về một cộng đồng người dùng mạng nhất định.

Nói một cách khác, càng bị sử dụng nhiều và đa dạng hóa ngữ cảnh, 36 càng mất đi sức nặng cảm xúc và ý nghĩa tiêu cực nguyên thủy. Quá trình “tẩy trắng ngữ nghĩa” này giúp làm giảm bớt tính công kích, biến một ký hiệu có khả năng gây chia rẽ thành một yếu tố hài hước được chấp nhận rộng rãi hơn.

36: Một con số quen thuộc với người Việt Nam

Nhưng tôi đồ rằng nếu chỉ dừng ở câu chuyện mạng xã hội, có lẽ con số 36 đã không có một sức sống thú vị đến thế. Thực tế, con số này đã là một phần quen thuộc, in sâu trong tâm thức người Việt, vượt xa những trào lưu nhất thời.

Sự hiện diện của 36 được tìm thấy ở khắp mọi nơi, từ địa lý lịch sử đến những tác phẩm văn học kinh điển và tín ngưỡng dân gian phương Đông.

Điển hình nhất, chúng ta có cụm từ “36 phố phường”. Một cách gọi thân thương và đầy gợi cảm về khu phố cổ Hà Nội, một không gian tràn đầy sức sống và tinh hoa văn hóa. Con số này, trong ngữ cảnh này, không chỉ là đếm số ngõ phố, mà còn mang ý nghĩa tượng trưng cho sự đông đúc, phong phú, và sự tích tụ của lịch sử.

Bên cạnh đó, 36 còn xuất hiện dày đặc trong kho tàng văn học Trung Hoa, vốn có ảnh hưởng đến văn hóa Việt Nam:

  • 36 kế (tam thập lục kế) – tập hợp mưu lược nổi tiếng trong văn hóa Trung Hoa;
  • 36 Thiên Cương trong bộ tiểu thuyết kinh điển Thủy Hử, tượng trưng cho những bậc anh hùng cái thế, những nhân vật chủ chốt làm nên cốt truyện;
  • 36 phép Thiên Cương của Trư Bát Giới trong Tây Du Ký, tuy ít hơn 72 phép Địa Sát của Tôn Ngộ Không, nhưng vẫn là một năng lực siêu nhiên đáng gờm;
  • Hay cụm từ ‘3 phố 6 ngõ’ (tam phố lục hạng) trong Hồng Lâu Mộng, dùng để chỉ những con phố, ngõ hẻm đông đúc.

Hơn nữa, trong tư duy triết học và vũ trụ quan Á Đông, đặc biệt là Kinh Dịch, các cấu trúc số luôn mang tính biểu tượng cao. Số 3 thường gợi sự mở rộng, sinh sôi, sự phát triển theo chiều hướng không gian (thiên – địa – nhân) hoặc thời gian (quá khứ – hiện tại – tương lai). Số 6 lại mang ý nghĩa của Âm, của sự đầy đủ, trọn vẹn và hài hòa, biểu tượng cho một chu kỳ khép lại. Khi kết hợp lại, 36 trở thành một “hư số” mang tính biểu tượng, hàm chứa ý niệm về sự phong phú tột bậc, trọn vẹn và đầy đủ khi âm tính được nhân đôi, tượng trưng cho những mưu lược, biến hóa đạt đến mức tận cùng.

Ngay cả trong ngôn ngữ đời thường, chúng ta vẫn dùng những cụm từ có sự góp mặt của con số này để diễn đạt những khái niệm trừu tượng. Nói “3 đầu 6 tay” để chỉ một người có năng lực vượt trội, có thể quán xuyến nhiều công việc cùng lúc.

Có lẽ chính vì được neo giữ vững chắc trong tầng sâu văn hóa và hệ thống biểu tượng phương Đông mà con số 36, dù có lúc bị lôi kéo vào những ngữ nghĩa tiêu cực, vẫn luôn có sức lội ngược dòng mạnh mẽ. Nó không thể hoàn toàn bị biến chất hay trở nên xấu đi trong nhận thức chung, bởi cốt lõi của nó vốn đã là một con số đẹp, một biểu tượng của sự đầy đủ và sung mãn trong hệ quy chiếu văn hóa Á Đông.

“Dàn đề 36” mới là thứ thực sự cần “tín hiệu var”

Một mảnh ghép khác ít được nhắc đến nhưng lại góp phần không nhỏ vào “tín hiệu var” của 36: lô đề.

Trước khi đào sâu vào vấn đề này, tôi cũng xin được giải thích rằng tôi chỉ tình cờ biết được thông tin sau khi tìm hiểu về 36, chứ hoàn toàn không có ý cổ xúy mọi người nghiên cứu bộ môn này. Và như các bạn đã biết, làm nghề viết rất nghèo, tôi cũng không có tiền để chơi.

Trong giới chơi số, cụm từ “dàn đề 36” hay "khung dàn đề 36/dàn đề bất tử" là một chiến thuật quen thuộc. Đây là một cách chơi mang tính chọn lọc, trong đó người ta sẽ chọn ra một tập hợp gồm 36 con số trong tổng số 100 con số (từ 00 đến 99). Sau khi đã chốt được 36 con số này, người chơi sẽ tiến hành “nuôi” chúng, tức là đánh lặp lại trong một khoảng thời gian nhất định, thường kéo dài vài ngày với hy vọng rằng một trong 36 số đó sẽ xuất hiện trong kết quả xổ số.

Xét trên góc độ logic và toán học, đây là một bài toán xác suất thuần túy. Nguyên tắc cơ bản là: chọn càng nhiều số, xác suất trúng càng cao. Nếu chọn 1 số, xác suất là 1%. Nếu chọn 50 số, xác suất là 50%. Tuy nhiên, xác suất luôn đi đôi với chi phí. Đánh càng nhiều số thì tổng số tiền bỏ ra cho mỗi lượt chơi càng lớn.

Trong lý thuyết xác suất toàn học, con số 36 là một điểm cân bằng lý tưởng (sweet spot). Với 36 con số, xác suất trúng rơi vào khoảng 36%, một tỷ lệ được đánh giá là “đủ lớn” để nuôi hy vọng chiến thắng và tạo ra lợi nhuận (nếu quản lý vốn tốt), trong khi chi phí bỏ ra vẫn còn “chịu được” để duy trì việc chơi liên tục qua nhiều khung. Điều này giúp người chơi không bị kiệt sức về tài chính chỉ sau một vài lần trượt.

Mặc dù có vẻ hợp lý và được tính toán kỹ lưỡng về mặt xác suất, nhưng về bản chất cốt lõi, hoạt động này vẫn hoàn toàn nằm trong phạm vi may rủi.

Một yếu tố then chốt cần nhấn mạnh là hoạt động lô đề, cá cược không được nhà nước Việt Nam cho phép và là vi phạm pháp luật. Việc gắn con số 36 với những ngữ cảnh này không chỉ là một chiến thuật chơi số mà còn khiến nó mang thêm sắc thái của sự cần kiểm chứng”.

Vậy 36 có phải là 67 của Việt Nam?

Có thể lắm chứ, khi cả hai con số đều là những con số khiến người ta bật cười chỉ bằng với sự hiện diện của mình. Nhưng khác với “67” là một dạng vô nghĩa có chủ đích, 36 lại là một trường hợp phức tạp hơn nhiều. Nó mang quá nhiều nghĩa, từ hành chính, văn hóa, đến định kiến xã hội và cả những câu chuyện bên lề như lô đề.

Có lẽ vì vậy mà 36 vừa vui, vừa không hoàn toàn vô hại. Nó có thể bắt đầu như một meme, nhưng gốc rễ lại nằm ở những định kiến có thật. Theo thời gian, trò đùa có thể đã nhẹ nhàng hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là ta có thể quên đi bối cảnh của nó.

Vui thì vẫn cứ vui thôi. Nhưng có lẽ, như nhiều trò đùa khác trên mạng, điều quan trọng là biết mình đang cười vì điều gì và liệu tiếng cười đó có đang vô tình đặt ai đó vào một chiếc khung mà họ không hề chọn. Còn nếu nhìn từ văn hóa, thì dù thế nào đi nữa, 36 vẫn là một con số đẹp. Đủ đầy, phong phú, và, theo một cách nào đó, cũng “đáng tự hào”.


Xem phiên bản đầy đủ

Xem nhiều nhất

Cùng chuyên mục