Không quan tâm: Sai lầm của Miu Lê và màn dậy sóng của dư luận

Nguồn: Người lao động
Thông tin ca sĩ Miu Lê dương tính với chất cấm và bị bắt tại Cát Bà, Hải Phòng vừa qua đã trở thành tâm điểm bàn tán trên khắp các nền tảng mạng xã hội. Hàng triệu lượt tìm kiếm và hàng nghìn bài phân tích (phê phán lẫn tiếc nuối) đổ dồn về phía nữ nghệ sĩ.
Tuy nhiên, giữa những xôn xao ấy, vì sao việc ngừng quan tâm lại là cách để bạn giữ mình tỉnh táo nhất?
Không quan tâm vì sai phạm đã có pháp luật xử lý
Theo Thông cáo thính thức mới đây của Kim Entertainment - Công ty chủ quản của ca sĩ Miu Lê, cơ quan chức năng xác định cô là đối tượng thụ hưởng, chưa đủ căn cứ để xử lý hình sự và không bị khởi tố. Tuy nhiên, theo đúng quy định của pháp luật, Miu Lê sẽ chấp hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với hành vi sử dụng trái phép chất ma túy, đồng thời nghiêm túc chấp hành biện pháp quản lý tại địa phương trong thời hạn 01 năm.
Việc người nổi tiếng vướng vào scandal sử dụng chất cấm không phải là câu chuyện mới xảy ra. Và nghệ sĩ, cũng như bất kỳ công dân nào, phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi của họ. Việc liên tục mổ xẻ các tình tiết và sử dụng câu chuyện cho các mục đích giải trí chỉ là cách tiêu thụ thông tin giật gân, thực chất không đóng góp gì vào quy trình thực thi công lý.
Không quan tâm vì những triết lý cũ đã không còn giá trị tham chiếu
Ngay sau khi scandal này nổ ra, những phát ngôn cũ về “ngoan hiền” hay “luôn phải giữ gìn hình ảnh vì quá sợ mẹ” của Miu Lê bị đào lại để làm mục tiêu châm chọc.
Nhưng so sánh hình ảnh/phát ngôn trong quá khứ với sai lầm ở hiện tại có chăng chỉ phản ánh nhu cầu giải trí và cảm giác “mình đã nhìn thấu từ trước” của một bộ phận người dùng? Để rồi khi ai đó hành xử khác đi, sự thất vọng biến thành phản ứng mỉa mai, công kích. Thực tế là con người luôn thay đổi theo thời gian, hoàn cảnh, môi trường và nhiều yếu tố khác. Phát ngôn ở một thời điểm không phải bao giờ cũng phản ánh chính xác con người họ của nhiều năm sau đó.
Hào quang quá khứ chắc chắn không thể biện minh cho những hành vi gây tranh cãi ở hiện tại. Vậy còn việc dùng sai lầm của hiện tại để phủ nhận hoàn toàn những nỗ lực trước đây của họ đối với lĩnh vực mà họ hoạt động? Cá nhân tôi cho rằng đây là hai khía cạnh không dùng để triệt tiêu nhau.
Không quan tâm vì bạn không cần “nạp” thêm năng lượng tiêu cực
Scandal luôn đi kèm với nhiều luồng thông tin khác nhau (hầu hết là tiêu cực), và cả cuộc tấn công vào những người không liên quan như chúng ta vẫn đang chứng kiến.
Chẳng hạn một video với nội dung “Noo Phước Thịnh nói gì về drama của Miu Lê” lan truyền trên Facebook khiến chính chủ ngay sau đó phải lập tức lên tiếng đính chính rằng đó là hình ảnh AI giả mạo, bản thân anh không hề có bất kỳ phát ngôn nào như vậy. Hay trước đó Karik cũng từng bức xúc về việc bị “làm giả” caption trên trang cá nhân.
Thuật toán của mạng xã hội cũng góp phần vào việc tiêu thụ nội dung của mỗi chúng ta. Tuy nhiên, theo dõi sát sao từng biến động của vụ việc chỉ khiến tâm trí bạn ngập tràn những thông tin tiêu cực, làm giảm cái nhìn tích cực về xã hội (chẳng hạn như từ sự việc của một người, chúng ta dần nảy sinh nghi ngờ cho những cá nhân khác).
Không quan tâm vì bạn có thể đang đóng góp vào quy trình của một “vòng lặp drama”
Một thời gian nữa, khi cái tên Miu Lê lắng xuống, một “drama” có vẻ căng nào khác sẽ lại hiện lên. Đó là một vòng tuần hoàn, một công cuộc “thu hút traffic” như vẫn luôn của ngành truyền thông. Những content “mọc lên như nấm”. Sự quan tâm của bạn vốn chính là “nhiên liệu” cho điều đó.
Việc của chúng ta có lẽ chỉ cần ghi nhận thông tin, xem câu chuyện như một lời cảnh tỉnh và chờ đợi thêm những quyết định khác (nếu có) đến từ cơ quan chức năng, thay vì tham gia vào các cuộc tranh luận. Đọc tin một cách có chọn lọc cũng như nhận ra nội dung nào mình không cần quan tâm cũng là một cách giúp hành trình tiếp nhận tin tức của bạn trông dễ thở hơn.
Kết
Xin phép trích lại một đoạn trong bài viết của Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma tuý để làm phần kết cho bài viết này, cũng là tóm gọn những gì tác giả muốn nói đến: “Sau những thông tin về việc một nghệ sĩ liên quan đến hành vi sử dụng trái phép chất ma túy, điều đáng suy ngẫm không chỉ là sai lầm của một cá nhân, mà còn là cách xã hội phản ứng trước sự vấp ngã ấy.
Hãy biến câu chuyện này thành lời cảnh tỉnh cho bản thân: nói không với ma túy, tránh xa những cám dỗ và sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng.
Một xã hội văn minh không chỉ nghiêm minh trước sai phạm, mà còn ở sự tỉnh táo, nhân văn, biết rút ra bài học và lựa chọn con đường đúng đắn cho chính bản thân mình.”