4 Hành trình chuyển đổi nghề nghiệp để trả lời câu hỏi: Chuyển nghề cần bao nhiêu thời gian?

Nguồn: iStock
Thị trường công việc ngày càng biến hóa: ngành nghề thay đổi, công nghệ cập nhật từng ngày và nhu cầu tuyển dụng cũng không còn như cũ. Việc một người phải, hoặc muốn, rẽ hướng sang một công việc mới đã trở thành một phần tất yếu của đời sống văn phòng.
Nhưng dẫu là tất yếu, quyết định chuyển nghề chưa bao giờ dễ dàng. Nhiều người chọn ở lại một nơi chốn quen thuộc dẫu đã mệt mỏi, vì quen việc, vì khoản thu nhập đều đặn mỗi tháng, vì nỗi sợ phải bắt đầu lại từ con số không, hoặc đơn giản là vì họ không biết bước tiếp theo của mình nên là gì.
Nếu bạn mang câu hỏi “Chuyển nghề cần bao lâu?” đi hỏi những người đi trước, bạn sẽ nhận được những đáp án khiến mình càng thêm hoang mang: người chỉ mất vài tháng, người chật vật mười tháng, lại có người mất đến hai năm ròng rã.
Vậy rốt cuộc, bao lâu mới là “đủ lâu” để có một khởi đầu mới?
Theo Michael B. Horn – tác giả cuốn sách Job Moves, cùng các cộng sự sau khi nghiên cứu hàng nghìn trường hợp chuyển việc đã nhận ra một sự thật: chúng ta không dịch chuyển vì cùng một lý do. Mỗi người thực chất đang theo đuổi một trong bốn hành trình tìm kiếm sự tiến bộ khác nhau. Và muốn biết mình cần bao lâu, trước hết bạn phải hiểu rõ: Mình đang thực sự cố gắng thay đổi điều gì?
1. Hành trình “Get Out”: Khi ưu tiên hàng đầu là rời khỏi tình trạng hiện tại
Bạn đang mắc kẹt trong một công việc không còn phù hợp, một công việc không có tương lai, hoặc đang đối mặt với tình trạng thất nghiệp. Lúc này, mục tiêu trước mắt không nhất thiết phải là bến đỗ trong mơ, mà chỉ đơn giản là thoát khỏi sự bế tắc hiện tại.
Horn mô tả những người ở nhóm này thường có xu hướng “nhảy trước khi nhìn”. Chỉ cần thấy một cơ hội mới, họ sẽ muốn nắm lấy ngay lập tức, bởi với họ lúc này, bất cứ điều gì cũng tốt hơn việc phải giậm chân tại chỗ.
Với người đang ở hành trình này, thời gian chính là yếu tố cấp bách nhất. Đôi khi, chấp nhận một công việc chưa thật sự hoàn hảo nhưng giúp bạn giải quyết bài toán thu nhập và lấy lại nhịp sống bình thường, lại là một bước đi hợp lý và dũng cảm nhất.
Tuy nhiên, không phải ai tìm đến một công việc mới cũng trong tư thế chạy trốn khỏi một môi trường tồi tệ. Có những người sẵn sàng rẽ hướng ngay cả khi chỗ đứng hiện tại của họ rất ổn định, đơn giản vì nhu cầu sống của họ đã thay đổi.
2. Hành trình “Regain Control”: Giành lại quyền kiểm soát
Khác với sự hoảng loạn buộc phải vơ lấy bất kỳ chiếc phao nào ở nhóm đầu, những người ở hành trình này hoàn toàn không chán ghét chuyên môn hay lĩnh vực họ đang theo đuổi. Bạn vẫn yêu nghề, vẫn hào hứng với những dự án và thấy mình còn nhiều giá trị để cống hiến. Vấn đề của bạn nằm ở cách công việc đang bòn rút thời gian, năng lượng và dần chiếm đoạt cả đời sống cá nhân của bạn.
Đó có thể là sự kìm kẹp về giờ giấc, địa điểm làm việc cứng nhắc, sự thiếu tự chủ, phong cách quản lý vi mô (micromanagement) của sếp, hay sự mất cân bằng trầm trọng với cuộc sống cá nhân. Bạn cảm thấy mình giống như một cỗ máy đang chạy hết công suất theo lịch trình của người khác, không còn thời gian cho những sở thích cá nhân, cho gia đình, hay đơn giản là một buổi tối thực sự ngắt kết nối.
Chuyển việc ở giai đoạn này không có nghĩa là bạn phải đập đi xây lại một sự nghiệp hoàn toàn mới, đổi ngành hay học lại từ đầu. Thay vào đó, nó là hành trình tìm kiếm một môi trường cho phép bạn tiếp tục làm công việc yêu thích, nhưng theo một cách linh hoạt hơn, để bạn lấy lại quyền làm chủ cuộc sống của mình. Chính vì không ở trong thế bế tắc về thu nhập hay phải “thoát ra” bằng mọi giá, những người ở hành trình này thường không vội vã. Họ sẵn sàng bỏ ra vài tháng, thậm chí lâu hơn, cẩn trọng đãi cát tìm vàng để chọn đúng một văn hóa doanh nghiệp thực sự tôn trọng những ranh giới và nhịp sống của họ.
3. Hành trình “Regain Alignment”: Tìm lại sự phù hợp
Ở hành trình này, bạn có thể hoàn toàn hài lòng với giờ giấc linh hoạt, môi trường văn phòng dễ chịu hay một mức đãi ngộ tròn trịa mỗi tháng. Thế nhưng, mỗi sáng mở máy tính ra, bạn lại đối mặt với một khoảng trống vô hình: chính bản thân công việc lại không còn mang lại cho bạn cảm hứng. Bạn biết rõ năng lực cốt lõi của mình nằm ở đâu, nhưng vị trí hiện tại lại lặp đi lặp lại những tác vụ vụn vặt, hoặc đẩy bạn vào những hướng đi không hề đúng với sở trường.
Cảm giác bức bối nhất ở giai đoạn này không đến từ sự mệt mỏi thể xác, mà đến từ sự hụt hẫng khi chuyên môn của mình bị lãng phí. Bạn khao khát được đóng góp những giá trị sâu sắc hơn, nhưng lại liên tục bị giới hạn trong một chiếc khung quá hẹp. Bạn bắt đầu tự hỏi: “Năng lực của mình có đang được trân trọng đúng cách, hay mình chỉ đang cố làm cho xong việc qua ngày?”
Chuyển việc lúc này không phải là câu chuyện chạy trốn áp lực, mà là cuộc tìm kiếm một “độ khớp” (alignment) thực sự về mặt chuyên môn. Đó có thể là việc rẽ sang một vai trò hoàn toàn mới, một ngách sâu hơn trong ngành, hoặc bước sang một môi trường cho phép bạn được đứng đúng vị trí và phát huy hết tiềm năng. Bởi vì cuộc sống hiện tại vẫn chưa rơi vào thế bế tắc hay cấp bách, những người ở hành trình này thường cho phép mình kiên nhẫn hơn.
Horn từng chia sẻ về trường hợp của một người quản lý mất việc. Ban đầu, người này rơi vào trạng thái Get Out – anh chỉ cần một công việc tạm thời để quay lại thị trường và trang trải cuộc sống. Sau khi đã an toàn, anh tiếp tục mở rộng networking. Lúc này, mục tiêu của anh chuyển sang Regain Alignment. Phải mất đến 10 tháng sau, anh mới tìm được một bến đỗ thực sự giao thoa được với bộ kỹ năng cốt lõi của mình. Tất nhiên, 10 tháng chỉ là một con số của một cá nhân đạt được, không phải là thước đo cố định cho tất cả mọi người.
4. Hành trình “Take the Next Step”: Bước sang chặng tiếp theo
Ở hành trình này, bạn hoàn toàn không rơi vào trạng thái bế tắc, kiệt sức hay thất vọng về chỗ đứng hiện tại. Ngược lại, bạn bước đi từ một vị thế vững vàng với một định hướng sự nghiệp tương đối rõ nét. Điều thúc đẩy bạn rẽ hướng lúc này không phải là tâm lý muốn “chạy trốn”, mà là khao khát tự nhiên được vươn tới một nấc thang cao hơn: một vị trí quản lý, một chức danh đi kèm nhiều trọng trách, hoặc một vai trò mới cho phép bạn kế thừa và nâng tầm toàn bộ vốn sống cùng bộ kỹ năng đã dày công tích lũy.
Đây chính là hình dung quen thuộc và phổ biến nhất của số đông khi nhắc đến khái niệm “thăng tiến sự nghiệp” (career progression). Bạn chủ động tích lũy nội lực và chờ thời điểm thích hợp để thực hiện một bước nhảy chiến lược nhằm mở rộng không gian phát triển của bản thân. Tuy nhiên, trong một thị trường việc làm biến động, khái niệm “tiến bộ” cũng không còn đóng khung trong một lộ trình thăng tiến tuyến tính đơn thuần. Những điều từng được xem là “bước tiến” của vài năm trước như một chiếc ghế cao hơn hay thu nhập nhỉnh hơn chưa chắc đã còn là sự phát triển ở hiện tại nếu nó đòi hỏi bạn phải đánh đổi những giá trị sống quan trọng khác.
Vì xuất phát từ sự chủ động, thời điểm để bước tiếp ở hành trình này phụ thuộc rất nhiều vào nhịp độ của bản thân và độ mở của thị trường. Người ở vị thế này không bị thúc ép bởi nỗi lo tài chính hay áp lực phải thoát ra ngay lập tức. Họ có thể dành vài tháng, thậm chí cả năm trời để quan sát, nâng cấp bản thân và mở rộng mạng lưới, chỉ để kiên nhẫn đợi một cơ hội thực sự xứng tầm, nơi bước đi tiếp theo không chỉ là chuyển việc, mà là một nấc thăng hoa đúng nghĩa trên hành trình dài hạn
Sự thật là, không ai chỉ đi một đường thẳng
Điều quan trọng nhất cần nhớ: Đừng vội đóng khung mình vào một kiểu người duy nhất. Một người có thể đi qua nhiều hành trình trong cùng một chặng đường. Bạn có thể bắt đầu bằng việc khẩn thiết muốn thoát ra (Get Out), nhận một công việc tạm thời, để rồi sau đó bình tâm lại và đi tìm một sự phù hợp sâu sắc hơn (Regain Alignment).
Chuyển nghề không bao giờ là một phương trình tuyến tính. Thời gian bạn cần không chỉ phụ thuộc vào bản CV hay thị trường lao động, mà phụ thuộc vào việc bạn đang tìm kiếm điều gì ở ngay thời điểm đó.
Quay lại với câu hỏi ban đầu: Chuyển nghề cần bao nhiêu thời gian?
Câu trả lời là: Không có một mẫu số chung nào cả.
Có người chỉ mất vài tháng vì ưu tiên của họ là sinh tồn. Lại có người chật vật vài năm đơn giản vì họ đang kiên nhẫn đi tìm một sự đồng điệu lý tưởng hơn. Điều đó cũng không có nghĩa là họ thất bại, chỉ là họ đang đi một con đường khác với người chỉ muốn đổi việc thật nhanh.
Công việc luôn là chuyện thiết yếu, vì nó gắn liền với hóa đơn, thu nhập và những nhu cầu ráo riết của thực tại. Nhưng chính vì nó quá thiết yếu, ta càng dễ bị cuốn vào tâm lý hoảng loạn: “phải thoát ra ngay”, “phải có việc ngay”, “bạn bè đã đi quá xa rồi”.
Việc gọi tên được hành trình mình đang đi không giúp bạn rút ngắn thời gian một cách thần kỳ như một phép màu. Nhưng nó giúp bạn hiểu sự chờ đợi của mình đang phục vụ cho mục đích gì, từ đó biết đặt kỳ vọng thực tế và làm chủ những bước đi của mình hơn.
Và một hành trình dài chưa bao giờ đồng nghĩa với một hành trình thất bại. Trong một thời đại mà việc chuyển nghề dần trở thành chuyện bình thường, thay vì quẩn quanh với chiếc đồng hồ đếm ngược, hãy thành thật với những nhu cầu bên trong mình. Khi bạn biết rõ mình đang tìm cách thoát ra, giành lại quyền kiểm soát, tìm lại sự trùng khớp hay chỉ đang muốn bước lên nấc thang tiếp theo… thì việc tĩnh tâm chờ đợi một cơ hội phù hợp sẽ không còn mang dáng dấp của sự đứng yên nữa.