Kim cương “giữ giá” như thế nào, khi mua dễ nhưng bán khó?

Nguồn: Plato Terentev/Pexels
Một viên kim cương có thể đi kèm giấy kiểm định quốc tế và lời cam kết thu đổi trọn đời. Nhưng đến lúc người sở hữu cần tiền… thì không thể bán liền được. Nguyên nhân nằm ở đâu?
Kim cương gắn với lời cầu hôn, hôn nhân, địa vị và những cột mốc quan trọng. Tại Việt Nam, ngoài giá trị trang sức, sản phẩm này còn thường được giới thiệu bằng một lợi ích tương đương với vàng: có thể thu đổi, nâng cấp hoặc bán lại khi cần.
Nhờ vậy, người mua không còn cảm thấy mình chỉ đang chi hàng trăm triệu đồng cho một món đồ làm đẹp. Họ có cảm giác đang sở hữu một tài sản có thể chuyển đổi thành tiền.
Nhưng những diễn biến của thị trường kim cương Việt Nam trong tháng 07/2026 thật khó nói. Khi hàng loạt tiệm vàng, cửa hàng kim cương đồng loạt đóng cửa hoặc thông báo “tạm ngưng giao dịch”, sự thật mới dần lộ diện. Nếu như vàng giả, vàng pha tạp chất vẫn có quy chuẩn để xử lý, thì thị trường kim cương lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Liệu người mua có thể đòi lại tiền từ chính nơi mình đã gửi gắm niềm tin, hay ngậm ngùi giữ lại viên đá đắt đỏ như một kỷ niệm “sang xịn” bất đắc dĩ?
Thị trường kim cương hiện như thế nào?
Khó khăn của ngành kim cương không chỉ xuất hiện tại Việt Nam.
Trong năm 2025, De Beers (tập đoàn kim cương được thành lập tại Nam Phi từ năm 1888, hoạt động xuyên suốt từ khai thác, phân loại, kinh doanh kim cương thô đến phát triển các thương hiệu trang sức), cho biết điều kiện giao dịch kim cương thô tiếp tục gặp nhiều thách thức. Giá bán thực tế trung bình giảm 7%, còn chỉ số giá kim cương thô giảm 12%. Nếu tính thêm tác động của hoạt động xử lý hàng tồn kho, mức giảm tương đương khoảng 25%. Công ty ghi nhận khoản lỗ EBITDA 511 triệu USD và khoản suy giảm giá trị 2,3 tỷ USD.
Nguyên nhân đến từ nhu cầu yếu tại một số thị trường, lượng hàng tồn kho lớn và sự cạnh tranh ngày càng rõ nét của kim cương nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Trong khi phân khúc kim cương tự nhiên kích thước lớn, chất lượng cao vẫn có sức mua, những viên nhỏ và thuộc nhóm chất lượng thấp hơn chịu nhiều áp lực hơn.
Tại Việt Nam, thị trường còn chịu thêm một cú sốc niềm tin.
Ngày 14/07/2026, cơ quan điều tra cho biết đã khởi tố tổng cộng 31 bị can trong đường dây buôn lậu kim cương xuyên quốc gia. Bước đầu, các đối tượng bị cáo buộc đã đưa hơn 30.000 viên kim cương, trị giá trên 1.500 tỷ đồng vào Việt Nam và thu lợi bất chính hơn 300 tỷ đồng. Một số chủ doanh nghiệp, chủ tiệm vàng và nhân viên kiểm định bị khởi tố trong quá trình mở rộng vụ án.
Vụ án không có nghĩa mọi viên kim cương trên thị trường đều không minh bạch. Tuy nhiên, nó đánh trúng hai nỗi lo vốn đã tồn tại từ lâu: nguồn gốc của viên đá và khả năng bán lại khi người mua cần thu hồi tiền.
Khi những nỗi lo ấy lan rộng, nhiều khách hàng đồng loạt mang kim cương đi kiểm tra hoặc đề nghị bán lại. Một số cửa hàng tại TP.HCM tạm dừng hoạt động, trong khi người sở hữu chấp nhận bán thấp hơn giá mua để rút vốn. Có trường hợp mua nhẫn hơn 210 triệu đồng nhưng khi bán lại phải chấp nhận mức giảm khoảng 20%.
Và đây là lúc thị trường phát hiện ra một sự thật: kim cương có thể rất cứng, nhưng thanh khoản của nó lại khá mong manh.
Người mua thực sự trả tiền cho điều gì?
Khi mua một viên kim cương tại cửa hàng, khách hàng không chỉ trả tiền cho “carbon kết tinh”.
Giá bán còn bao gồm công cắt mài, kiểm định, thiết kế trang sức, vàng hoặc platinum làm vỏ, chi phí vận hành cửa hàng, marketing, thương hiệu, dịch vụ tư vấn và chính sách hậu mãi.
Trong đó, phần ít được chú ý nhất nhưng có khả năng ảnh hưởng lớn đến quyết định mua hàng là lời hứa thu đổi.
Một viên kim cương trị giá 200 triệu đồng sẽ dễ bán hơn nếu cửa hàng nói rằng khách có thể bán lại với tỷ lệ cao hoặc đổi lên một viên lớn hơn trong tương lai. Chính sách này giúp người mua cảm thấy an tâm: tiền của mình không hoàn toàn “nằm chết” trong món trang sức.
Tuy nhiên, lời hứa thu đổi không phải một đặc tính tự nhiên của viên đá, nó là dịch vụ do doanh nghiệp cung cấp. Điều đó đồng nghĩa giá trị thực tế của lời hứa phụ thuộc vào việc doanh nghiệp còn hoạt động hay không, có đủ tiền để mua lại hay không và có thực hiện đúng những điều kiện đã công bố hay không.
Có giấy GIA chưa chắc là kim cương tự nhiên
“Giấy GIA” là cách gọi phổ biến của báo cáo phân loại kim cương do Gemological Institute of America - Viện Đá quý Hoa Kỳ phát hành. Báo cáo ghi nhận các đặc điểm của viên đá như trọng lượng carat, màu sắc, độ tinh khiết, chất lượng giác cắt và tỷ lệ.
GIA đánh giá cả kim cương tự nhiên lẫn kim cương nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Vì vậy, người mua cần đọc rõ phần xác định nguồn gốc trên báo cáo:
- Natural diamond: Kim cương tự nhiên, được hình thành trong lòng đất.
- Laboratory-grown diamond: Kim cương nuôi cấy trong phòng thí nghiệm, thường được gọi tắt là lab-grown.
Kim cương lab-grown không phải kim cương giả. Nó có thành phần hóa học và nhiều đặc tính vật lý, quang học tương tự kim cương tự nhiên, nhưng được tạo ra bằng công nghệ. Trong khi đó, moissanite và cubic zirconia (CZ) là những loại đá hoặc vật liệu mô phỏng vẻ ngoài của kim cương, chứ không phải kim cương.
Tuy nhiên, khả năng bán lại của kim cương lab-grown thường khác kim cương tự nhiên. Khi công nghệ sản xuất phát triển, nguồn cung tăng và giá sản phẩm mới giảm, một viên lab-grown dù có giấy GIA vẫn có thể khó tìm người mua nếu cửa hàng không có chính sách thu lại.
Quan trọng hơn, GIA không định giá viên đá và không cam kết giá bán lại. Báo cáo chỉ cho biết đây là loại kim cương nào, có chất lượng ra sao, chứ không trả lời sau này nó có thể bán được bao nhiêu tiền.
Thu đổi không giống nhau giữa các cửa hàng
Ở Việt Nam, kim cương không có mức giá mua vào công khai và thống nhất như vàng.
Có doanh nghiệp cam kết thu lại theo tỷ lệ phần trăm trên giá mua ban đầu. Có nơi chỉ áp dụng khi khách đổi sang sản phẩm giá trị cao hơn. Một số nhóm kim cương, trang sức hoặc đơn hàng giá đặc biệt không được thu lại.
Các thương hiệu như DOJI và Thế Giới Kim Cương đều yêu cầu khách hàng cung cấp hóa đơn, giấy kiểm định và sản phẩm còn nguyên vẹn khi thu đổi. Sản phẩm bị hư hỏng, mất giấy tờ hoặc không xác minh được nguồn gốc có thể bị từ chối hoặc được định giá lại theo thỏa thuận.
Trong khi đó, Tierra công bố tỷ lệ thu lại khác nhau theo nhóm sản phẩm và thời gian sở hữu, dao động từ khoảng 65% đến 97% giá trị được xác định khi mua. Một số đơn hàng giá đặc biệt không được hoàn lại mà chỉ được hỗ trợ ký gửi, bán lại.
Những chính sách này cho thấy giá trị bán lại không đơn thuần đi theo viên kim cương. Nó đi cùng cả một bộ hồ sơ và mối quan hệ giữa khách hàng với thương hiệu.
Mất hóa đơn, mất giấy kiểm định hoặc mang sản phẩm sang một cửa hàng khác, khả năng thanh khoản có thể thay đổi đáng kể. Vì vậy, khi khách hàng mua kim cương, thứ họ mua không chỉ là viên đá. Họ còn đang mua uy tín và năng lực thực hiện cam kết dài hạn của đơn vị bán hàng.
Và khi lời hứa gặp bài kiểm tra thanh khoản
Thị trường kim cương xôn xao từ lâu khi chia sẻ của cô Hằng trên tiktok rầm rộ, nhưng bùng nổ hơn nữa là cửa hàng Kimberly Diamond bị “dính phốt”, thương hiệu kinh doanh kim cương và trang sức tại Cần Thơ, sở hữu showroom lớn trên đường Ung Văn Khiêm, cùng các kênh mạng xã hội có hàng trăm nghìn người theo dõi. Thương hiệu nổi bật nhờ những video giải trí, tiểu phẩm về nghề bán kim cương và nội dung hậu trường doanh nghiệp.
Tuy nhiên, trong tháng 07/2026, trên mạng xã hội xuất hiện nhiều phản ánh của khách hàng về việc gặp khó khăn khi muốn bán lại sản phẩm.
Theo Báo Tuổi Trẻ, một tài khoản cho biết đã đến cửa hàng để thanh lý nhưng phải tranh luận với nhân viên và không chấp nhận giấy hẹn viết tay. Một tài khoản TikTok khác phản ánh rằng khi mua, khách phải thanh toán ngay, nhưng khi bán lại thì được hẹn sang tháng 9 hoặc tháng 10. Sau quá trình làm việc, một trong những khách phản ánh cho biết đã nhận được tiền.
Ngày 14/07, trang mạng xã hội được cho là của Kimberly thừa nhận có thiếu sót trong phục vụ do lượng khách tăng nhanh và cho biết đã chủ động làm việc với các bên liên quan. Doanh nghiệp từng dự kiến tổ chức livestream để giải đáp thắc mắc nhưng buổi phát sóng không diễn ra.
Đến ngày 19/07, cửa hàng tại Cần Thơ treo thông báo tạm ngưng giao dịch trong 5 ngày để xử lý việc nội bộ. Phóng viên của một số cơ quan báo chí cho biết không liên hệ được với doanh nghiệp qua hotline tại thời điểm ghi nhận.
*Các nội dung nói trên chủ yếu là phản ánh từ khách hàng và thông tin ghi nhận trên báo chí. Tính đến ngày 21/07/2026, chưa có kết luận của cơ quan chức năng được công bố cho thấy Kimberly từ chối toàn bộ nghĩa vụ thu mua hoặc vi phạm pháp luật trong các giao dịch này.
Dù vậy, trường hợp Kimberly vẫn cho thấy một vấn đề đáng chú ý của mô hình kinh doanh kim cương.
Trong điều kiện bình thường, số khách bán lại mỗi ngày có thể không lớn. Doanh nghiệp có thể dùng doanh thu từ khách mua mới để xử lý một phần nhu cầu thu đổi, đồng thời tái bán những viên đá đã thu về. Nhưng khi niềm tin suy giảm và nhiều người cùng yêu cầu rút tiền, cửa hàng phải đối mặt với áp lực tương tự một cuộc “rút vốn” hàng loạt.
Kim cương vẫn nằm đó. Giá trị trên giấy có thể không thay đổi ngay. Nhưng doanh nghiệp cần tiền mặt để mua lại tất cả sản phẩm, điều không phải cửa hàng nào cũng chuẩn bị sẵn. Đây là sự khác biệt giữa việc sở hữu một tài sản và sở hữu lời hứa được một doanh nghiệp mua lại tài sản đó.
Kim cương khác vàng ở đâu?
Vàng có giá mua vào và bán ra được niêm yết hằng ngày. Sản phẩm tương đối dễ quy đổi theo trọng lượng và hàm lượng. Người sở hữu cũng có thể mang vàng đến nhiều đơn vị khác nhau để giao dịch.
Kim cương phức tạp hơn.
Hai viên cùng trọng lượng carat vẫn có thể chênh lệch lớn về giá vì khác màu sắc, độ tinh khiết, giác cắt, huỳnh quang, tỷ lệ, hình dáng hoặc giấy kiểm định. Thị trường cũng không có một bảng giá mua vào thống nhất dành cho người tiêu dùng.
Chuyên gia tài chính Nguyễn Trí Hiếu nhận định kim cương có tính thanh khoản chậm hơn vàng và tồn tại nhiều bất cân xứng trong vai trò tích lũy tài sản. TS Huỳnh Thanh Điền cũng cho rằng rủi ro lớn của thị trường là khoảng cách thông tin giữa bên mua và bên bán, khi nguồn gốc, chất lượng, giá cả và giấy kiểm định chủ yếu do doanh nghiệp cung cấp.
Vì vậy, kim cương có thể mang giá trị cảm xúc, thẩm mỹ và biểu tượng lớn, nhưng không nên mặc nhiên được xem là một khoản đầu tư tương tự vàng. Một tài sản đầu tư cần thị trường thứ cấp, cơ chế định giá tương đối minh bạch và khả năng tìm được người mua trong thời gian hợp lý.
Trước khi mua kim cương, nên hỏi điều gì?
Người mua thường dành nhiều thời gian hỏi về carat, màu sắc và độ tinh khiết. Vậy “sau này tôi bán lại bằng cách nào?”
Trước khi thanh toán, người mua nên làm rõ ba vấn đề: cửa hàng thu lại theo tỷ lệ nào, mất bao lâu để nhận được tiền và những giấy tờ nào phải được giữ nguyên. Chính sách thu đổi nên được thể hiện bằng văn bản thay vì chỉ được tư vấn bằng lời. Hóa đơn, chứng thư kiểm định, giấy bảo đảm và lịch sử giao dịch cần được lưu giữ đầy đủ.
Theo Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, người mua có quyền được cung cấp hóa đơn, chứng từ và thông tin kịp thời, chính xác, đầy đủ về sản phẩm, nguồn gốc cũng như nội dung giao dịch. Người tiêu dùng cũng có quyền yêu cầu bồi thường nếu sản phẩm hoặc dịch vụ không đúng với những gì doanh nghiệp đã niêm yết, quảng cáo, giới thiệu hoặc cam kết.
Cuối cùng, người mua cần tách riêng hai mục tiêu: mua để đeo và mua để đầu tư.
Nếu mua để kỷ niệm, làm đẹp hoặc đánh dấu một cột mốc, giá trị cảm xúc có thể quan trọng hơn mức lỗ khi bán lại.
Nhưng nếu mục tiêu là bảo toàn vốn, lời hứa “thu đổi trọn đời” cần được đánh giá nghiêm túc như một cam kết tài chính, chứ không phải một câu slogan bán hàng.
Tạm kết
Thị trường kim cương Việt Nam vận hành dựa trên niềm tin: niềm tin vào giấy kiểm định, nguồn gốc và khả năng mua lại của cửa hàng.
Kim cương có thể tồn tại hàng tỷ năm dưới lòng đất, nhưng năng lực tài chính và lời hứa của người bán thì không tự nhiên bền vững đến thế. Thứ quyết định một viên kim cương có “giữ giá” hay không, giờ lại không nằm ở độ tinh khiết của viên đá, mà nằm ở độ minh bạch của người bán.