Learned Helplessness - Sự bất lực tập nhiễm giữa thời đại AI

Nguồn: Unsplash
Đã bao giờ bạn mở Google lên để tra cứu một chủ đề phức tạp, nhưng chỉ sau vài phút loay hoay giữa hàng chục bộ lọc và những trang web đầy chữ, bạn bỗng cảm thấy nản lòng? Thay vì kiên nhẫn đọc tiếp, bạn tắt tab, quay sang gõ một câu lệnh đơn giản vào ChatGPT hoặc Claude và thở phào nhẹ nhõm khi nhận được câu trả lời tóm tắt chỉ sau vài giây.
Sự tiện lợi này mang một cái giá vô hình. Khi các công cụ trí tuệ nhân tạo ngày càng hoàn thiện, con người đang vô tình bước vào một trạng thái tâm lý đáng báo động: hiện tượng “learned helplessness” (sự bất lực tập nhiễm).
Bất lực tập nhiễm là gì và nó bắt nguồn từ đâu?
Theo định nghĩa của Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ (APA), learned helplessness (sự bất lực tập nhiễm) là trạng thái xảy ra khi một cá nhân liên tục phải đối mặt với những tình huống tiêu cực nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân. Qua thời gian, họ tự thiết lập một niềm tin cố hữu rằng mọi nỗ lực của mình đều vô ích, từ đó chọn cách buông xuôi và ngừng cố gắng thay đổi hoàn cảnh, ngay cả khi có cơ hội chủ động xoay chuyển tình thế.
Thuật ngữ này vốn bắt nguồn từ những thí nghiệm vào năm 1967 của Giáo sư Martin Seligman và Steven F. Maier trên động vật. Những chú chó bị nhốt và phải chịu các cú sốc điện ngẫu nhiên mà không có cách nào trốn thoát. Ở giai đoạn sau, khi được chuyển sang một chiếc lồng mới có rào cản rất thấp, chỉ cần nhảy nhẹ là thoát khỏi tia điện, những chú chó này lại nằm im chịu đựng chứ không hề cố gắng bỏ chạy. Chúng đã học cách trở nên bất lực.
Tuy nhiên, bước ngoặt lớn nhất của lý thuyết này xuất hiện nhiều thập kỷ sau, khi Giáo sư Maier thực hiện các nghiên cứu sâu hơn về thần kinh học và phát hiện ra rằng phản ứng buông xuôi vốn là cơ chế mặc định tự nhiên của hệ thần kinh trước các căng thẳng kéo dài. Thứ mà chúng ta thực sự cần phải học, thông qua trải nghiệm thực tế, chính là khả năng kiểm soát. Bộ não cần nhận diện được mối liên hệ nhân quả giữa hành động và kết quả, để hiểu rằng khi chúng ta hành động thì hoàn cảnh sẽ thay đổi. Nếu thiếu đi những trải nghiệm để kích hoạt mạch tư duy này, trạng thái thụ động mặc định sẽ kéo dài mãi mãi.
Sự bất lực tập nhiễm giữa thời đại AI
Sự bùng nổ của AI đã đẩy nhanh quỹ đạo tâm lý này, biến trạng thái phụ thuộc công nghệ thông thường thành sự bất lực nhận thức sâu sắc. Hiện tượng này bắt nguồn từ ủy thác nhận thức (cognitive offloading), hiểu đơn giản là việc chúng ta lười suy nghĩ và để công nghệ làm thay phần việc của bộ não. Trước đây, quy trình tra cứu truyền thống trên Google buộc bạn phải động não để chọn lọc, đối chiếu các nguồn thông tin nhằm xây dựng kiến thức sâu. Trong khi đó hiện nay, việc liên tục “ăn sẵn” câu trả lời từ các công cụ như ChatGPT khiến chúng ta quen với việc nhận kết quả ngay tức khắc mà không cần nỗ lực.
Khi thói quen này định hình, việc tự đào sâu tư liệu bỗng trở thành một thử thách quá khó khăn. Nhiều người không còn đủ kiên trì để sàng lọc với hàng tá thông tin trên Google. Hệ quả là, AI giúp chúng ta tiếp cận lượng thông tin rộng lớn, nhưng kiến thức thực sự đọng lại trong đầu lại rất ít. Điều này khiến năng lực tự tư duy và giải quyết vấn đề của chúng ta ngày càng bị kém hơn.
Hệ quả là chúng ta rơi vào một dạng Hội chứng Stockholm kỹ thuật số, nơi con người tự hợp lý hóa sự phụ thuộc và coi máy móc như một thực thể quyền năng đáng tin cậy. Theo bài viết trên tờ , các chatbot AI hiện nay thường đưa ra những lời nịnh nọt dễ chịu để vuốt ve cái tôi của người dùng. Thay vì tự đối diện với những áp lực và sai lầm thực tế, con người trốn vào sự an ủi hời hợt từ những câu lệnh do chính mình thiết lập, dẫn đến trạng thái bất lực phản xã hội và cô lập mình với thực tại.
Vì sao chúng ta lại rơi vào trạng thái này?
Theo Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ (APA), sự bất lực tập nhiễm thường xuất hiện như một phản ứng trước các căng thẳng kéo dài mà cá nhân cảm thấy mình có rất ít quyền hạn định đoạt kết quả. Tâm lý này khiến con người rơi vào một dạng rối loạn tư duy, làm suy giảm lòng tự tôn, mất động lực, dễ dàng từ bỏ và không còn kiên trì khi thực hiện các nhiệm vụ hàng ngày.
Trong bối cảnh công nghệ AI phát triển, chuyên gia công nghệ Miranda cho biết việc mở lòng ra để tiếp thu cái mới luôn đòi hỏi một dung lượng tư duy trống nhất định. Khi một cá nhân bị bủa vây bởi một lịch trình dày đặc, họ sẽ không còn thời gian lẫn năng lượng cho việc mò mẫm, khám phá hay chấp nhận những sai sót trong quá trình thử sai. Từ đó, bộ não tự động chọn giải pháp nhanh, gọn từ AI để giải phóng áp lực tức thời, lâu dần triệt tiêu bản năng tự giải quyết vấn đề.
Lý do thứ hai đến từ cảm giác tự ti khi đối diện với một hệ thống máy móc quá hoàn hảo. Theo các nghiên cứu tâm lý học hành vi hiện đại về Quỹ đạo tương tác người - máy, khi các công cụ trí tuệ nhân tạo phát triển quá nhanh, khoảng cách về độ rộng kiến thức và năng lực suy luận giữa máy móc và con người ngày càng lộ rõ. Khi liên tục cảm thấy mình bị thua kém bởi AI, con người dễ nảy sinh tâm lý cam chịu, mặc định rằng mọi quyết định của máy móc đều tối ưu hơn tư duy của mình, từ đó chủ động từ bỏ quyền can thiệp, mất đi khả năng phán đoán độc lập và rơi vào trạng thái thụ động hoàn toàn.
Sự bất lực này còn được tiếp tay bởi các thuật toán công nghệ ngầm nhằm thao túng tâm lý con người. Tiến sĩ Birgitta Dresp-Langley đã báo cáo chính thức tại Hội thảo của Nhóm Chuyên gia thuộc Ủy ban Châu Âu cho rằng hội chứng bất lực tập nhiễm ở người dùng có mối liên hệ mật thiết với các Bẫy thiết kế ngầm (Dark Patterns) trong các ứng dụng mạng xã hội hiện nay. Các thuật toán và giao diện cố tình tạo ra những rào cản phức tạp, ngược với bản năng thông thường để ép buộc người dùng tuân theo sự sắp đặt của hệ thống. Việc liên tục phải trải qua cảm giác mất quyền kiểm soát trước công nghệ đã bào mòn khả năng kháng cự tự nhiên, khiến con người dễ rơi vào các trạng thái trầm cảm, lo âu hoặc nghiện kỹ thuật số.
Làm thế nào để vượt qua tình trạng bất lực tập nhiễm?
Biến bức tường thành một cuộc hội thoại
Để phá vỡ sự bất lực, Giáo sư Seligman từng đề xuất giải pháp mang tên sự lạc quan tập nhiễm (learned optimism). Khi đối mặt với một rào cản công nghệ hay một dòng báo lỗi máy tính, thay vì đầu hàng và chọn cách bỏ cuộc, những người có năng lực tự chủ học tập sẽ biến nó thành một cuộc đối thoại.
Bạn có thể chụp màn hình dòng lỗi đó, đưa ngược lại vào AI để hỏi về nguyên nhân cốt lõi và các phương án thế vị. Việc chủ động tương tác và nhìn thấy vấn đề dịch chuyển sẽ giúp bộ não kích hoạt lại mạch thần kinh về khả năng làm chủ hoàn cảnh, chứng minh rằng hành động của bạn luôn có thể tạo ra sự thay đổi.
Thách thức thuật toán thay vì thỏa hiệp
Thay vì để AI làm thay hoàn toàn các tác vụ phức tạp, hãy xây dựng năng lực phản biện bằng cách buộc hệ thống phải giải thích tư duy từng bước, hoặc chủ động tìm kiếm các lỗ hổng logic trong kết quả của máy.
Việc chia nhỏ các mục tiêu lớn và tự thực hiện những bước nghiên cứu nền tảng trước khi nhờ cậy đến công nghệ sẽ giúp bạn khơi dậy lòng tự tôn và bảo tồn năng lực tư duy cốt lõi.
Neo giữ tâm trí vào thực tại cuộc sống
Sự bất lực thường lớn dần khi bạn bị cô lập quá lâu trong không gian ảo và chịu sự chi phối của các thuật toán thao túng. Việc duy trì các thói quen lành mạnh ở thế giới thực như rèn luyện thể chất, thiền định hay thực hành chánh niệm chính là những mỏ neo quan trọng giúp bạn lấy lại cảm giác kiểm soát cơ thể và cuộc sống thực tế của mình.
Sau cùng, bí quyết để phát triển trong thời đại AI không phải là từ bỏ công nghệ, mà là biết cách tương tác ngược lại với máy móc để giải phóng sức lao động, trong khi vẫn kiên quyết giữ vững quyền tự chủ tư duy của chính mình.