Cảm giác “sĩ” nhất của fan là khi idol mình theo dõi từ lâu cuối cùng cũng nổi tiếng!

Nguồn: Tổng hợp | Thúy Anh thiết kế cho Vietcetera
Trong giới giải trí, chúng ta thường hay nghe đến khái niệm “gặp thời” - thời điểm ý tưởng, phong cách hoặc tác phẩm của một nghệ sĩ cộng hưởng đúng lúc với nhu cầu và thị hiếu của công chúng, từ đó giúp họ tạo nên bước ngoặt thành công rực rỡ.
Đó là lý do mà chúng ta thấy nhiều nghệ sĩ có thể phất lên “như diều gặp gió” chỉ trong vài tháng sau khi debut, nhưng cũng có không ít người trầy trật mãi trên con đường làm nghề đến 10, 15 năm sau mới được nhớ đến, hoặc tiếc hơn là những trường hợp chưa có đủ bệ phóng để tài năng của họ được nhìn nhận xứng đáng hơn.
Khó khăn là thế, nhưng có lẽ động lực to lớn nhất để những nghệ sĩ ấy vẫn cháy hết mình với nghệ thuật chính là sự tin tưởng và ủng hộ của khán giả - những người đã dõi theo họ từ những bước đi đầu tiên - trong một khoảnh khắc thấy họ ôm đàn đứng hát trên sân khấu, tình cờ nghe một tác phẩm của họ dù chỉ vỏn vẹn vài trăm views nhưng lại chạm đến cảm xúc của mình. Để rồi thỉnh thoảng, trầm ngâm suy nghĩ về một môi trường showbiz đầy sôi nổi nhưng cũng lắm cạnh tranh, ta phải thốt lên rằng: “Ôi với tài năng này, tại sao họ không được “ồn” hơn nữa?”
Bỗng đến một ngày, bùm, họ nổi tiếng…
Trúc Trúc: Đợi rất lâu để thấy Bùi Công Nam vượt chông gai đến với Chông Gai
Biết Nam từ cuộc thi Sing My Song 2016, mình không nghĩ đến một ngày anh chàng này sẽ nổi tiếng. Mình chỉ nghĩ đơn giản đây là một tài năng xứng đáng để follow.
Nếu năm đó Phan Mạnh Quỳnh khiến mình ấn tượng vì cách chơi chữ và những lớp nghĩa trong ca từ, thì Bùi Công Nam lại chạm đến mình bằng một sự giản dị khó tả. Âm nhạc của Nam không cố gắng tỏ ra hoa mỹ, sâu sắc, nhưng càng nghe càng thấy thật. Những gì Nam viết như được đúc kết từ trải nghiệm thật, vừa chân phương, vừa đời như chính con người Nam vậy. Có lẽ vì cũng là người làm công việc liên quan đến chữ nghĩa nên mình càng đồng cảm với cách Nam sáng tác hơn.
Sau Sing My Song, Bùi Công Nam không bứt phá ngoạn mục như nhiều người kỳ vọng: viết nhạc cho các nghệ sĩ khác, làm nhạc quảng cáo, nhạc Tết, nhạc cho các chương trình truyền hình... Có thể nhiều người đặt dấu chấm hỏi ở đây nhưng mình lại thích nghệ sĩ có tư duy như vậy. Không gặp thời để nổi tiếng nhưng cũng không bỏ cuộc, vẫn tìm cách tiếp tục làm nghề, miễn có nguồn thu ổn định và đủ điều kiện nuôi dưỡng những điều mình thực sự muốn.
Đến khi Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai lên sóng, mình mới thở phào nhẹ nhõm: cuối cùng nhiều người cũng nhìn thấy điều mà mình đã thấy ở Bùi Công Nam từ gần mười năm về trước.
Mình vui vì tài năng của anh được công nhận. Nhưng vui hơn vì Nam đã có một sân khấu đủ lớn để khán giả nhìn thấy khả năng sáng tác, sự hóm hỉnh và cả con người của anh. Dù hào quang nào cũng đi đôi với những thay đổi, nhưng rồi mình tin và chấp nhận rằng những thay đổi đó là một phần tất yếu trong hành trình của một nghệ sĩ đang ở giai đoạn chuyển giao sang một chương mới.
Suốt nhiều năm qua, và có thể cho đến giờ, điều mình mong nhất ở Bùi Công Nam không phải là có thêm một bản hit. Chỉ mong một ngày anh sẽ làm được một album thật sự của riêng mình, một sản phẩm thể hiện trọn vẹn con người của nghệ sĩ mang tên Bùi Công Nam.
Sau Bùi Công Nam, cái tên mình đang mong chờ tiếp theo là Mona Evie - một band theo đuổi nhạc thể nghiệm - con đường vốn không dễ tìm thấy khán giả ở Việt Nam. Chính vì khó nên mình càng mong họ có thêm nhiều người lắng nghe và được công nhận nhiều hơn nữa.
Ngạo Thuyên: Bùi Lan Hương - một “hạt giống” đã kịp nở hoa
Sing My Song là cái nôi để nhiều cái tên với tư duy nghệ thuật chất lượng đặt những “hạt giống” đầu tiên trong thị trường nhạc Việt. Đây cũng là sân khấu đưa mình đi sâu vào thế giới âm nhạc của Bùi Lan Hương.
Ngay từ những phần trình diễn đầu tiên, mình đã bị thuyết phục bởi một chất nhạc rất hiếm lúc bấy giờ. Nhưng ấn tượng hơn nữa là mình cảm nhận được đây là một nghệ sĩ được đào tạo bài bản, hiểu rất rõ mình đang làm gì và chọn âm nhạc nào, làm sao để kể câu chuyện về mình chân thật nhất.
Với mình, Bùi Lan Hương luôn là một "hạt giống" hội tụ đủ những yếu tố làm nên một nghệ sĩ thực thụ: một giọng hát đẹp, một tư duy âm nhạc rõ ràng và một trái tim chân thành. Thế nên mình cứ âm thầm theo dõi chị qua từng sản phẩm, dù biết âm nhạc chị khi ấy vẫn còn khá kén người nghe.
Mãi cho đến mùa Chị Đẹp Đạp Gió Rẽ Sóng 2024.
Mình đã chờ rất lâu để có một cái cớ nói với mọi người rằng Bùi Lan Hương giỏi như thế nào, ngầu như thế nào và tài năng như thế nào. Chương trình không thay đổi năng lực của chị, mà chỉ đặt chị vào một không gian đủ gần với số đông để nhiều người có cơ hội nhìn thấy những gì chị vốn đã sở hữu từ lâu.
Điều mình vui và tự hào nhất là bài mình viết về Bùi Lan Hương trên Vietcetera nhận được rất nhiều sự quan tâm. Đến lúc này mình biết cái tên Bùi Lan Hương cuối cùng cũng đã thực sự để lại dấu ấn trong lòng công chúng.
Kể từ Sing My Song, chị thay đổi nhiều điều lắm, nhưng thay đổi nhất chắc là đã mở lòng hơn. Một nghệ sĩ có thể rơi nước mắt ngay trên sân khấu khi hát những ca khúc của mình, giờ đây, sau nhiều biến cố, chị vẫn giữ sự "tẻn tẻn" rất riêng, nhưng đã trở nên tự tin, trọn vẹn và thoải mái hơn khi bộc lộ con người thật.
Còn một cái tên mà mình nghĩ sẽ bùng nổ trong thời gian tới ư? Hai được không?
Mình đoán là Truant Fu và Nghịch. Cả hai đều rất nghiêm túc trong việc xây dựng hình ảnh và định hướng âm nhạc. Ở một thị trường mà tài năng là điều kiện cần như hiện tại, sự chỉn chu và thái độ làm nghề mới là thứ giúp một nghệ sĩ đi được đường dài. Mình nhìn thấy điều đó ở cả hai ban nhạc này. Nên các bạn độc giả khi đọc bài này cũng hãy trông chờ cùng mình nhé.
Nhung D: Sau bao năm thì KIMLONG vẫn là KIMLONG, vẫn rất “thế giới”
Mình biết KIMLONG từ 55RADAR Season 2 năm 2024. Lúc đó mình là thành viên của ekip chương trình, em ấy là thí sinh.
Ấn tượng đầu tiên của mình về KIMLONG là bạn này quá nghiêm túc với nghề. Trong khi nhiều thí sinh chỉ nộp demo theo yêu cầu của chương trình thì KIMLONG gửi hẳn một EP đã được mix và master hoàn chỉnh.
Ở KIMLONG có một chất nghệ sĩ rất rõ, từ tư duy, gu âm nhạc đến khả năng chơi nhiều nhạc cụ. Một màu sắc phải gọi là rất “thế giới”. Nên mình luôn nghĩ, không sớm thì muộn cậu này cũng nổi tiếng, chỉ là cần thêm thời gian, sự tự tin khi giao tiếp, sức khỏe và một ekip truyền thông đủ “ồn” để vụt sáng.
Hiện tại điều đó gần như đã trở thành sự thật khi cái tên KIMLONG đang được thảo luận rất nhiều sau khi chương trình Tinh Hà Say Hi phát sóng vài tập đầu tiên. Giọng hát đó, vóc dáng nhỏ bé nhưng đầy nội lực bên trong đó đã được khán giả nhìn thấy và công nhận.
Bây giờ, nếu gặp lại KIMLONG, chắc mình chỉ biết nói rằng: “KIMLONG ơi, em nổi tiếng rồi, chị mừng cho em!” Xem trên tivi thấy Long đã cởi mở hơn, thoại cũng nhiều hơn so với hai năm về trước. Dù vậy thì có một thứ vẫn không thay đổi là âm nhạc của Long vẫn rất “thế giới”.
Mình tin KIMLONG sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Chắc chắn rồi, vì KIMLONG là rồng vàng mà, phải bay cao bay xa hơn nữa. Mình chỉ mong KIMLONG sẽ chú ý đến sức khỏe, giữ vững tinh thần để đón nhận thêm nhiều điều mới mẻ trong hành trình sắp tới.
Ngoài KIMLONG thì có một cái tên khác mình cũng rất thích là GUrbane. Mình tin những nghệ sĩ có cá tính âm nhạc rõ ràng rồi sẽ tìm được đúng khán giả của mình.
Gia Hòa: Nhiều quá kể không xuể
Là người yêu nhạc và là thành viên của một CLB Guitar thời Đại học, nói thật mình đã nghe qua không biết bao nhiêu ca sĩ và band nhạc. Đếm không xuể ấy. Rất nhiều cái tên mình theo dõi ngày ấy giờ đã có chỗ đứng riêng.
Trước tiên là Da LAB. Phải nói sao đây? Mình cũng không bất ngờ khi các chú nổi tiếng, mà thực chất các chú đã được yêu mến từ lâu, chỉ là đến Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai 2026, nhiều người mới bất ngờ vì tính cách gần gũi, hài hước bên trong những con người mà trước đây ai cũng nghĩ là “thanh niên nghiêm túc” ấy.
Mình biết các chú từ thời còn làm rap news. Sau này vô tình đọc những status "mặn mòi" của chú Thỏ trên Facebook thì mình tìm hiểu thêm về cả nhóm. Càng theo dõi, mình càng thấy điều mình yêu quý Da LAB không chỉ là âm nhạc, mà còn là cách các chú sống, làm nghề và xây dựng một cộng đồng rất văn minh quanh mình. Mình còn follow luôn cả vợ của các chú nữa (cười).
Đang nói về Chông Gai thì nói thêm về Hoàng Dũng đi. Nơi đầu tiên mình “va” phải Dũng là The Voice Việt Nam 2015. Bên cạnh những cái tên ai cũng nhắc đến ở mùa đó như Đức Phúc, Vicky Nhung,... thì mình lại chú ý nhiều đến Hoàng Dũng. Thú thật mình không phải tệp fan tham gia mọi hoạt động hay thuộc lòng từng lịch trình của nghệ sĩ. Nhưng nếu nói về những cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của Hoàng Dũng thì mình gần như đều có mặt bằng cách này hay cách khác.
Mình là một trong những người xếp hàng mua album 25 và xin chữ ký đầu tiên của anh. Rồi concert đầu tiên của Dũng. Sau đó là concert Yên rồi Xoay Tròn. Mình đi cả ba. Sau mỗi lần ấy là mỗi lần nhìn thấy Dũng trưởng thành hơn, từ một người vẫn khá ngại khi giao lưu với khán giả, anh dần trở nên tự tin, thoải mái và làm chủ hơn trên sân khấu. Nếu bây giờ ai đó hỏi mình, trong thế hệ nhạc sĩ trẻ, ai là người viết lyrics hay nhất, mình vẫn sẽ không ngại ngần gọi tên Hoàng Dũng.
Bạn có biết cảm giác “sĩ” và tự hào khi idol mình theo dõi từ lâu nổi tiếng là gì không? Đó là cảm giác mình đã cùng họ đi qua một hành trình thật dài. Cảm giác mình là một trong những lớp khán giả đầu tiên biết đến tài năng của họ, hơn nữa là hiểu sự cố gắng, nỗ lực của họ trước khi đạt được quả ngọt rõ ràng hơn bất cứ ai. Nên nó vừa oai vừa khoái, không biết diễn tả thế nào. Mình tin ai đọc đến đây mà đã trải qua điều này sẽ hiểu những gì mình đang nói.