Một không gian dành cho nhiếp ảnh: Trần Thanh Thảo cùng mảnh ghép tĩnh lặng mang tên 224 SPACE | Vietcetera
Billboard banner
Vietcetera

Một không gian dành cho nhiếp ảnh: Trần Thanh Thảo cùng mảnh ghép tĩnh lặng mang tên 224 SPACE

Những trải lòng của chị Trần Thanh Thảo về nghịch lý thị giác thời kỹ thuật số, lý do một bức ảnh cần bước ra khỏi màn hình và mong muốn giản dị dành cho 224 SPACE.
Thư Trần
Một không gian dành cho nhiếp ảnh: Trần Thanh Thảo cùng mảnh ghép tĩnh lặng mang tên 224 SPACE

Nguồn: 224 SPACE

Trong lúc thực hiện bài phỏng vấn này, có một câu hỏi chị Trần Thanh Thảo đặt ra khiến tôi phải ngập ngừng suy nghĩ mãi…

“Bạn có bao giờ ngắm một bức ảnh gia đình, bạn bè hay một cảnh đẹp quá một phút chưa?”

Hừm, tôi thử mở thư viện ảnh trong điện thoại với hơn 20.000 khoảnh khắc nằm chồng lên nhau theo thứ tự ngày tháng. Tự khắc tôi lắc đầu, và tôi cũng dám cá không nhiều người trong chúng ta có thể tự tin trả lời là “có”. Chúng ta bấm máy ghi lại một bữa tối, một chuyến đi, một người mình yêu quý, rồi gần như ngay lập tức lướt sang bức tiếp theo.

Với Trần Thanh Thảo, đó là một nghịch lý của thời đại kỹ thuật số: chúng ta đang ngắm rất nhiều nhưng cảm rất ít.

Sau hơn 20 năm làm việc trong lĩnh vực sáng tạo (từ quảng cáo, thiết kế đến tổ chức sự kiện), Trần Thanh Thảo bước vào nhiếp ảnh như một thử thách mới dành cho chính mình. Chị không xem đó là một cuộc đổi nghề, mà nhiếp ảnh chỉ khiến hành trình sáng tạo vốn có trở nên “thú vị và đa sắc màu hơn”.

Triển lãm cá nhân đầu tiên "224 by Trần Thanh Thảo - Cuộc tái sinh" trở thành viên gạch đầu tiên cho mong muốn dấn thân sâu hơn vào nhiếp ảnh sáng tác. Cũng từ đó, con số 224 tiếp tục xuất hiện trong một hình hài khác: 224 SPACE - một không gian chuyên biệt cho nhiếp ảnh và nghệ thuật thị giác tại Sài Gòn.

Hôm nay, chúng tôi trò chuyện với chị Thảo về việc vì sao một bức ảnh cần được bước ra khỏi màn hình, tại sao con người cần học cách nhìn lâu hơn, và tham vọng khá giản dị của chị dành cho 224 SPACE: trở thành một nơi để những người yêu nhiếp ảnh có thể gặp nhau.

alt
Chị Trần Thanh Thảo - Giám Đốc Sáng Tạo; Nhiếp ảnh gia & Người sáng lập 224 SPACE và NO2 STUDIO.

Nếu chưa từng biết đến chị, chị sẽ giới thiệu Trần Thanh Thảo như thế nào?

Thảo là một người yêu cái đẹp, lấy năng lượng từ sự tĩnh lặng và không thích nói quá nhiều về bản thân.

Vậy trong ba vai trò: Giám đốc Sáng tạo, nhiếp ảnh gia và người sáng lập, đâu là vai trò thể hiện rõ nhất con người chị?

Cả ba đều là một Trần Thanh Thảo. Có lẽ mỗi vai trò chỉ là một cách khác nhau để mình thực hiện những công việc sáng tạo mà Thảo yêu thích.

Cơ duyên nào đưa chị đến với nhiếp ảnh?

Trong hơn 20 năm làm việc về sáng tạo ở các lĩnh vực quảng cáo, thiết kế và tổ chức sự kiện, đến một lúc Thảo muốn thử thách bản thân trong một vai trò hoặc một chuyên môn mới.

Thảo xem nhiếp ảnh như một bước tiến với chính mình trong hành trình làm công việc sáng tạo. Còn sẽ đi được bao xa hay bao lâu thì Thảo không thể nói trước. Thảo chỉ biết mình luôn cố gắng hết sức để thực hiện điều mình muốn.

alt
"Giám đốc Sáng tạo, nhiếp ảnh gia và người sáng lập, cả 3 vai trò đều là Thảo."

Triển lãm cá nhân đầu tiên 224 by Trần Thanh Thảo - Cuộc tái sinh có ý nghĩa thế nào trong hành trình ấy?

Đó là viên gạch đầu tiên khiến Thảo muốn dấn thân nhiều hơn vào nhiếp ảnh và nhìn rõ hơn hành trình nhiếp ảnh sáng tác dưới góc nhìn cá nhân của mình.

Nhiếp ảnh cũng giúp Thảo vượt qua một số giới hạn về sức khỏe, về cách nhìn cuộc sống, về cái đẹp và cả cách nhìn nhận năng lực của bản thân.

Nhưng Thảo không thay đổi con đường sự nghiệp của mình.
Nhiếp ảnh chỉ khiến con đường ấy thú vị và đa sắc màu hơn.

alt
"Thảo xem nhiếp ảnh như một bước tiến với chính mình trong hành trình làm công việc sáng tạo."

Chị từng chia sẻ rằng ngày nay chúng ta "ngắm rất nhiều nhưng cảm rất ít". Điều gì trong cuộc sống đã dẫn chị đến góc nhìn này?

Chúng ta đang sống trong thời đại kỹ thuật số và sống bằng “hình ảnh” nhiều đến mức xem điều đó là hiển nhiên. Việc tạo ra một bức ảnh hay tiếp xúc với hình ảnh ngày nay quá nhanh và quá dễ dàng. Mà cái gì quá nhiều thì dần không còn được xem là quý nữa.

Bạn có bao giờ ngắm một bức ảnh gia đình mình, bạn bè hay một cảnh đẹp quá một phút chưa?

Đủ lâu để bạn nhớ lại khung cảnh ấy, những sự kiện từng diễn ra trong bức ảnh ấy?

Nếu chưa, bạn sẽ khó mà thực sự “cảm” một bức ảnh. Ngày nay, chúng ta đang sống với hình ảnh bằng cách khá tham lam: tạo ra thật nhiều, sở hữu thật nhiều như những sản phẩm hữu hình. Nhưng cuối cùng, rất nhiều trong số đó lại trở nên vô hình trong tâm trí.

alt
"Nhiếp ảnh cũng giúp Thảo vượt qua một số giới hạn về sức khỏe, về cách nhìn cuộc sống, về cái đẹp và cả cách nhìn nhận năng lực của bản thân."

Ngay từ những ngày đầu, chị hình dung 224 SPACE sẽ mang lại trải nghiệm gì cho người ghé thăm?

Thảo luôn tin rằng sự đơn giản và dễ chịu luôn giúp mọi thứ gần nhau hơn. Thảo mong muốn người thưởng lãm khi bước vào đây sẽ dành thời gian để ngắm nhìn, lắng nghe và đối thoại nhiều hơn với từng bức ảnh.

alt
"Thảo luôn tin rằng sự đơn giản và dễ chịu luôn giúp mọi thứ gần nhau hơn."

Điều gì khiến 224 SPACE khác với một gallery hay studio nhiếp ảnh thông thường?

Nó được tạo nên từ những rung động, những ấp ủ, những băn khoăn và cả những quyết liệt của Trần Thanh Thảo. Như vậy đã đủ khác biệt chưa? (cười)

Đây có vẻ là một câu trả lời hơi drama. Thật lòng, Thảo chưa bao giờ cố gắng tạo ra một điều gì đó chỉ để trở nên khác biệt. Điều Thảo muốn hướng đến nhiều hơn là sự đồng cảm trong nhiếp ảnh.

Kiến trúc, ánh sáng và âm thanh tại 224 SPACE đã dẫn dắt cảm xúc người xem như thế nào?

Một không gian tĩnh lặng với ánh sáng tập trung làm nổi bật tác phẩm, kết hợp cùng những giai điệu không lời và mùi hương thoang thoảng... Tất cả là cách để giữ chúng ta ở lại lâu hơn. Và khi ở đủ lâu, bạn sẽ bắt đầu cảm nhận đủ sâu.

Tại sao việc đưa một bức ảnh ra khỏi màn hình lại quan trọng đến vậy?

Nó giống như việc bạn chat với một người trên Facebook hay Instagram và việc thực sự ngồi cùng người ấy trong một quán cà phê có âm nhạc, có ánh sáng đẹp. Vẫn là người đó nhưng trải nghiệm sẽ khác.

Một bức ảnh cũng vậy.

Khi được in ra, đặt trong một không gian, có ánh sáng, có khoảng cách giữa mình và tác phẩm, mối quan hệ của người xem với bức ảnh cũng thay đổi. Có lẽ điều quan trọng nhất vẫn là thời gian mà chúng ta dành cho nó.

alt
"Thật lòng, Thảo chưa bao giờ cố gắng tạo ra một điều gì đó chỉ để trở nên khác biệt."

Cũng trong triển lãm cá nhân đầu tiên, chị được công bố trở thành Đại sứ dòng máy ảnh Leica M11 tại Việt Nam. Cột mốc này có ý nghĩa gì với chị?

Việc Thảo chụp ảnh hay lựa chọn một thiết bị chưa bao giờ hướng đến suy nghĩ rằng: “Mình phải trở thành đại sứ”. Nhưng nếu những nỗ lực và sự nghiêm túc của Thảo được ghi nhận thì mình vô cùng hạnh phúc và vinh dự. Điều đó cũng trở thành một nguồn động lực để mình tiếp tục hành trình Thảo đã lựa chọn.

alt
Việc Thảo chụp ảnh hay lựa chọn một thiết bị chưa bao giờ hướng đến suy nghĩ rằng: “Mình phải trở thành đại sứ”.

Chị từng nói 224 SPACE không chỉ là một gallery. Vậy chị muốn nơi đây trở thành điều gì?

Thảo chưa bao giờ nghĩ 224 SPACE chỉ là một gallery.

Với Thảo, đây là một không gian để những con người yêu nhiếp ảnh có thể gặp nhau, đối thoại và truyền cảm hứng cho nhau. Thảo mong các nhiếp ảnh gia, đặc biệt là những bạn trẻ, sẽ xem 224 SPACE như một điểm dừng trên hành trình của mình.

Không phải để chứng minh bản thân hay tìm kiếm sự công nhận, mà để có cơ hội chia sẻ góc nhìn, lắng nghe những câu chuyện và tiếp tục hoàn thiện tiếng nói riêng.

Thảo là người Sài Gòn và yêu Sài Gòn...

Nếu 224 SPACE là một bức ảnh nhỏ trong cộng đồng những người yêu nghệ thuật nhiếp ảnh nơi này, Thảo chỉ mong đó sẽ là một bức hình có ý nghĩa và nét duy mỹ của riêng nó.

alt
"Với Thảo, 224 SPACE là một không gian để những con người yêu nhiếp ảnh có thể gặp nhau, đối thoại và truyền cảm hứng cho nhau."

Sau cùng, chị mong mọi người mang theo điều gì khi bước ra khỏi một triển lãm tại 224 SPACE?

Có vẻ hơi thực tế, nhưng Thảo thực sự muốn mọi người dành nhiều thời gian đi xem triển lãm ảnh hơn. Xem sách ảnh nhiều hơn đi.

Đó là một phần giúp những bức ảnh có thêm đời sống thật bên ngoài màn hình của các thiết bị điện tử. Thảo tin nhiếp ảnh mang một sứ mệnh kết nối: kết nối những nền văn hóa, kết nối những đời sống và kết nối những trái tim.

Bài viết thực hiện tháng 08/2026.

224 SPACE là không gian chuyên biệt dành cho nhiếp ảnh và nghệ thuật thị giác tại TP.HCM, được sáng lập bởi nhiếp ảnh gia Trần Thanh Thảo. Không gian được phát triển dựa trên ba yếu tố chính: ánh sáng, màu sắc và tính linh hoạt, với mong muốn tạo ra trải nghiệm thưởng lãm nơi người xem có thể chậm lại, quan sát và đối thoại sâu hơn với hình ảnh.Không chỉ là nơi trưng bày, 224 SPACE còn được định vị như một creative hub kết nối nhiếp ảnh gia, người làm sáng tạo và cộng đồng yêu nghệ thuật thông qua các triển lãm, hoạt động chia sẻ và đối thoại về nhiếp ảnh.Truy cập 224 SPACE để tìm hiểu thêm về các triển lãm, hoạt động và chương trình dành cho cộng đồng yêu nhiếp ảnh và nghệ thuật thị giác.